Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Thế giới vui nhộn
Giá như có mẹ ở bên
Cập nhật 3/6/2008 6:00:10 PM
Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ
Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ
Ảnh :Nguồn: thegioimevabe.com
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Những ngày mùa đông giá rét, từng hàng cây giơ những cánh tay khẳng khiu ra chịu rét. Chao ôi! Cái lạnh của mùa đông, ḷng con thêm tái tê khi thiếu mẹ.

Mỗi buổi chiều tan học, đạp xe chầm chậm trên từng con phố, tôi chợt thoảng thốt khi nh́n thấy bóng h́nh một ai đó giông giống mẹ tôi thoảng qua. Trái tim tôi như mách bảo, hăy quay xe lại, đạp thật nhanh và đuổi theo. Nhưng rồi ư nghĩ ấy vụt tắt ngay, bởi v́ tôi biết một sự thật, một sự thật có lẽ làm tôi đau đớn suốt cuộc đời. Mẹ đă không c̣n. Tôi đứng đó nh́n theo hút người đàn bà mà tôi nghĩ là mẹ. Nước mắt tuôn dài trên hai g̣ má, cả con phố cũng mờ đi cùng nước mắt. Yên lặng một lát tôi lại tiếp tục chầm chậm đạp xe mà ḷng nặng trĩu những nhớ thương da diết.

Con nhớ ngày đầu tiên đi học, mẹ bên con nắm chặt bàn tay nhỏ xíu, cùng con bước những bước ngập ngừng trên con đường đến lớp. Mẹ vỗ về, an ủi, mỉm cười khi con cùng cô bước vào lớp. Khi ấy con muốn giật khỏi tay cô và chạy thật nhanh ôm trầm lấy cổ mẹ. Con muốn nói với mẹ rằng con không muốn đến lớp. Nhưng nh́n ánh mắt tŕu mến của mẹ, con không muốn làm mẹ buồn. Những ngày kế tiếp, mẹ vẫn bên con trên con đường đến lớp, vẫn chuyện tṛ cùng con, vẫn mỉm cười khi con rời tay mẹ bước vào trường. Và con thấy ánh mắt mẹ ánh lên niềm vui khi con có thể tự ḿnh đến lớp.

Con đă lớn lên trong niềm hạnh phúc có mẹ ở bên. Con biết để nuôi được chị em con ăn học, mẹ đă phải nhọc nhằn sớm hôm.Con nhớ những ngày mùa đông lạnh giá, từng cơn gió rít lên qua từng kẽ lá, mẹ tảo tần dậy sớm cắt rau ra chợ bán. Đôi bàn tay vốn đă chai sạn v́ vất vả ruộng đồng nay lại tái đi v́ rét. Con nhớ những ngày hè tháng sáu, mẹ bên con quạt mát cả trưa, ru con trọn giấc ngủ nồng say. Con nhớ những trận ốm triền miên hồi học cấp một, mẹ đă thức trắng bao đêm dài để trông con trong bệnh viện. Nhiều đêm chợt tỉnh giấc con thấy mẹ kề bên, nh́n xa xăm mà nước mắt tuôn dài. Con nhớ cả những trận đ̣n roi mải chơi quên học. Con nhớ lắm ngày tháng xa xưa ấy, mẹ ơi!

Giá như mẹ ở đây bên con những lúc này. Giá như mẹ có thể cùng con chia sẻ niềm vui ngày đỗ vào đại học. Con muốn cho mẹ thấy con đă nỗ lực, cố gắng như thế nào. Con biết niềm mong mỏi lớn nhất của cuộc đời mẹ là mong cho con cái được học hành đầy đủ, được đỗ vào đại học và con đă thực hiện được niềm mong ước ấy. Giá như mẹ đừng đi chuyến xe ấy th́ có lẽ bây giờ đă khác. Mẹ vẫn sẽ bên con, chia sẻ với con bao buồn vui của cuộc sống. Và mùa đông này dù kéo dài bao lâu, con vẫn thấy ấm áp v́ có mẹ ở bên.

Những lúc ngồi một ḿnh, con nhớ mẹ da diết, con muốn nắm lấy bàn tay gầy guộc, gân guốc, xanh xao, chai sạn v́ sương gió của mẹ, áp bàn tay ấy vào má con. Và bàn tay ấy sẽ vuốt nhẹ tóc con như ngày c̣n thơ bé.

Một ngày nữa lại sắp trôi qua, nỗi nhớ mẹ trong con lại trào dâng da diết. Những ngày có mẹ ở bên là những ngày con ngập tràn hạnh phúc. Con mong một lần được ôm chặt trong ṿng tay ấm áp của mẹ, được mẹ nắm tay đi trên những con đường như ngày c̣n thơ bé, được mẹ hôn nhẹ khi con được điểm mười, được mẹ mắng yêu khi vụng về làm sai việc ǵ đó. Nếu gặp mẹ trong mơ, con sẽ nói với mẹ thật nhiều, thật nhiều và con sẽ nói con yêu mẹ rất nhiều.

Đỗ Thúy Hạnh Đỗ Thúy Hạnh

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Phương pháp giảm bạo lực học đường siêu tốc (02/03/2011)
•  Tác phẩm nghệ thuật từ rau củ (03/02/2009)
•  Mỹ: Tôm hùm 140 tuổi về biển khơi (12/01/2009)
•  Thỏ không tai (25/12/2008)
•  Teen thời thượng chơi ǵ? (24/12/2008)
•  Lại thằng nhóc Emil (01/06/2008)
•  "Anh hùng 4 chân" cứu trẻ sơ sinh (20/05/2008)
•  Những câu đố dân gian (15/05/2008)
•  Cánh diều tuổi thơ (27/04/2008)
•  Cuộc sống thú vị của cậu bé 8 tuổi (13/04/2008)
Sắc màu, Ước mơ

Bức tranh của em Nguyễn Khắc Cân, sinh năm 1992, đến từ làng Hữu Nghị, Hà Nội.

Bức tranh đă được trưng bày tại triển lăm "Những sắc màu, Những ước mơ", một triển lăm tranh trẻ em là nạn nhân chất độc màu da cam tư 6-8/1/2006 tại Hà Nội.

Hội thi tṛ chơi dân gian dành cho trẻ em ở Ḥa B́nh
Những tṛ vui ngoài trời cho bé trong ngày hè
Gặp gỡ “cậu bé quảng cáo Knorr”
Muộn quá rồi!
Chữa cảm cúm cho trẻ bằng thuốc nam
Loài hoa đa sắc, không hương
"Bà mụ" đến từ Canada
Cây nhăn lạ ḱ ở Thái Nguyên
Khi trẻ em khóc...
Đố vui về khoa học kỹ thuật
Muộn
Thắp mùa trên tay
Cổ tích cho tuổi
Mùa gieo hạt