Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Giải báo chí NB-TEVN > Tác phẩm dự thi 2006-2007
TP3. Hành tŕnh A, B, C…
Cập nhật 7/25/2008 9:37:38 AM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Yàng ơi! Nếu Yàng cho ḿnh được sống th́ ḿnh sẽ tiếp tục đi học!” - Cậu bé Đinh Dét than thở một câu xé ḷng. Nhưng đă quá muộn rồi… Một lúc sau, cậu học sinh lớp 3 của làng H’Rung H’Rang đă nặng nhọc thở hắt một tiếng. Các thầy – cô đến thăm không khỏi rơi nước mắt. Ngoài kia bố mẹ vẫn đang lầm rầm cùng Yàng bằng một con heo to… Đinh Dét chỉ là một trong những học sinh của xă Ayun (Chư Sê) đang bằng mọi cách vươn lên trong hành tŕnh gian nan với con chữ, dù rằng ở nơi này có bao điều khắc nghiệt…

MỘT CHUYỆN ĐAU L̉NG…
 
Ayun chẳng phải là đất học. Thận chí đến giờ ở xă chưa từng có ai học hết cấp 3. Cách huyện 17 cây số, Ayun chỉ “được tiếng” là một xă vùng 3 đặc biệt khó khăn nằm trong một thung lũng cách biệt. Chúng tôi t́m về Ayun bởi chính ở nơi hoang sơ đầy chật vật này, những câu chuyện vô cùng cảm động về sự học vẫn đang diễn ra, nuôi lớn những niềm hi vọng về một ngày mai đẹp đẽ.
 
Thầy giáo Trần Bá Độ lặn lội cùng chúng tôi đến làng Keo để gặp cô học tṛ nhỏ tên là Đinh Đ. (chúng tôi xin phép giấu tên). Con đường 9 cây số từ xă vào làng Keo “nuốt ” mất của chúng tôi nửa tiếng đồng hồ! Đó là một trong hai làng xa nhất của xă; xa không phải v́ khoảng cách địa lư mà v́ những vất vả dọc đường đi. Nắng nghiệt ngă chiếu trên từng vạt xơ xác cỏ, rơm. Chúng tôi lúc nào cũng gh́ chặt tay lái, hai chân mỏi nhừ v́ phải chống chọi với những đoạn đường khô cong gập ghềnh, xộc xệch - dấu vết cày xới của xe công nông để lại nguyên trạng từ mùa mưa; đặc biệt là những đoạn dốc lởm chởm đá. Những đoạn đường hẹp không một bóng người, chỉ có cỏ may lao xao. Cuối cùng rồi cũng đến được nhà Đinh Đ.
 
Khác với h́nh dung của tôi, Đinh Đ. vui vẻ chào đón chúng tôi bằng nụ cười của tuổi 17. Vừa rồi, em c̣n là một trong 18 học sinh lứa đầu tiên của xă tốt nghiệp THCS. Cả làng Keo có chừng hơn 30 nóc nhà nhưng chỉ có ḿnh em là học hết lớp 9. Nh́n gương mặt em tươi tắn, b́nh thản, thầy giáo Độ lắc đầu nói nhỏ: “Đừng hỏi, đừng nhắc lại ǵ hết!”. Câu chuyện đau ḷng mà anh không muốn chúng tôi khơi lại xảy ra cách đây đă một năm. Đinh Đ. học không giỏi nhưng là cô bé rất chăm chỉ. Cứ mỗi sáng thứ hai, em khăn gói lội bộ từ nhà ra đến trường học ở xă - đoạn đường dài dằng dặc mà chúng tôi vừa qua – và chiều thứ 7 lại đi bộ về nhà. Thông thường, em phải mất hơn hai tiếng đồng hồ vật lộn với con đường ấy. Một buổi sáng thứ hai b́nh thường như mọi sáng thứ hai khác, các thầy cô rất ngạc nhiên khi không thấy bóng dáng Đinh Đ. đâu cả. Có lẽ em bị đau, ai cũng nghĩ vậy. Ngay ngày hôm sau đă thấy mẹ và chị của Đinh Đ. lích kích đồ đạc và cơm nắm đi đường đưa em quay lại trường. Th́ ra, sáng thứ hai ấy, trên đường đi học, Đinh Đ. bé nhỏ đă bị 2 con quỷ tàn nhẫn cưỡng bức! Cái giá phải trả cho sự ham học của em quá đắt và quá bất nhẫn. Đau đớn… ră rời… uất giận… Có thể tôi không thể nào hiểu hết nỗi niềm nhà Đinh Đ. phải trải qua vào cái buổi sáng không - b́nh - thường ấy; nhưng dù thế nào đi nữa, em cũng quyết không bỏ thêm buổi học nào. Câu chuyện đau ḷng đó đă làm cho cô bạn đồng nghiệp đi cùng tôi phải bàng hoàng dừng mắt rất lâu trên gương mặt ấy: đă bỏ lại sau lưng những tủi buồn, những mất mát tưởng chừng khó vượt qua nổi; đă hồn nhiên trở lại ; là mặt cô bé 17 tuổi – cái lứa tuổi trong sáng nhất đời người… “Em có muốn học lên lớp 10 không?”. Lắc đầu cười bẽn lẽn, Đinh Đ. nói: “Em thích đi học nghề ǵ đó hơn nếu có điều kiện!”. Ừ, mà Đinh Đ. cũng vừa mới “bắt” chồng, sẽ có nhiều lo toan hơn là việc học, sẽ phải “thực tế” hơn chăng? Tôi thấy hơi tiếc…
 
“THÂY TƠ ÂU VƠI”                          
Chuyện ham học cái chữ ở xă Ayun này nhiều lắm, không chỉ có Đinh Đ., Đinh Dét. Các thầy – cô giáo ở đây c̣n xúc động kể về em Đinh Ba, học sinh lớp 3 làng Trưng, bố mẹ mất sớm, ở với ông nội, nhiều khi em phải ăn lá ḿ thay cơm trước khi đến trường; c̣n có Đinh Xớt, cũng ở vào hoàn cảnh như Đinh Ba, có hôm phải ăn lá rừng chấm muối lót dạ nhưng vẫn rất ham học… Cái xă này nghèo đến xác xơ nhưng chuyện học th́ không chê vào đâu được: Năm 2000, trường có 340 học sinh th́ nay con số này đă là 685 em; năm học vừa rồi, lứa học sinh đầu tiên của xă đi thi tốt nghiệp THCS th́ có 18/19 em đậu - một con số tương đối cao. Đáng kể là có đến gần một nửa trong tổng số giáo viên của trường (44 giáo viên) nói lưu loát tiếng Bahnar và Jrai. Sự ham học của học sinh xă Ayun, công đầu phải kể đến các thầy – cô đang tận tâm lo lắng cho các em từng ngày.
 
Làng Keo đầu giờ trưa, nắng oi ả. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi gặp thầy giáo Đặng Đức Trung mặc áo sơ mi và… quần đùi đi dạy học. Hơi đỏ mặt v́ lúng túng, anh chàng 26 tuổi, quê B́nh Định, dạy học ở đây đă được 3 năm giải thích: “V́ tôi phài bơi sang bên kia sông dạy học mà!”. Th́ ra từ làng Keo muốn sang làng Kpaih chỉ có cách “chinh phục” đoạn sông rộng gần 50m này. Khi Trung dợm bước xuống mé sông, bở bên kia lũ trẻ nhem nhuốc – như thường lệ đứng chờ thầy sẵn trước gốc cây cổ thụ già. Chúng hét lên: “Thây tơ âu vơ!” (Thầy đến kia rồi!). Trung nhoẻn cười cảm động và nói vui một câu: “T́nh cảm thầy tṛ ở đây rất là… nồng nàn!” rồi cởi áo quấn ngang đầu, vung tay bơi nhanh về phía chúng, nước rẽ soàn soạt theo tiếng cổ vũ “Cố lên, cố lên!” đáng yêu của bọn trẻ. “Ở đây người ta quí thầy – cô giáo lắm! Họ có làm cho thầy – cô một chiếc bè để qua song nhưng khi nước chảy xiết không chống nổi bè th́ chỉ có cách bơi qua thôi ” – Bên này bờ, thầy giáo Độ tâm sự. Anh kể thêm: Hễ có lễ hội là họ mời thầy – cô đến, có ǵ ngon cũng đem cho. Có lần, một học sinh đem đến cho anh một gói thức ăn nhỏ gói trong lá dầu, nói: “Thầy ơi, thầy ăn “cứt” đi thầy!”. Đỏ mặt tía tai, anh giảng cho cậu học tṛ một thôi một hồi; cậu học tṛ mếu máo: “Thầy à, ḿnh thương thầy, quí thầy mới đem cái “cứt” đến cho thầy ăn mà!”. Ânh giở ra xem thử, th́ ra đó là một gói thịt… ếch rất ngon! Những t́nh huống dở khóc dở cười như vậy không phải là hiếm nhưng chúng lại là những “tai nạn nghề nghiệp” vô cùng đáng nhớ trong đời một giáo viên vùng sâu như anh và nhiều đồng nghiệp khác. Trừ những thầy – cô dạy ngay ở xă và có điểu kiện đi về, các thầy – cô khác  phải “cắm” ở những làng xa xôi như Trung, Keo, Kpaih…; điện đóm không có, mùa khô cũng ăn cơm với lá ḿ, cà đắng dằm muối ớt, hoa chuối, rau lang; mùa mưa có thêm măng tươi và cá đánh được dưới sông. Ai đến đây cũng phải “qua cửa ải”  sốt rét thâm cả môi, vàng cả mắt và có nguy cơ bị  sỏi thận, sỏi bàng quang bởi nguồn nước bị nhiễm vôi nặng. Thầy giáo Độ lấy ra một cục “xi măng” bằng đốt ngón tay đưa cho chúng tôi xem: Đó là cục sỏi bàng quang của anh vừa mới lấy ra sau cuộc phẫi thuật cách đây hơn một tháng sau 7 năm lăn lộn gieo chữ ở mảnh đất này.
Chia tay chúng tôi, các thầy – cô đang “cắm” ở làng Keo hỏi tôi một câu: Sao ở đây vẫn c̣n rất nhiều thầy - cô chưa được biên chế? Ở vùng sâu vùng xa th́ có chế độ ưu tiên ǵ không? Thầy giáo Đặng Đức Trung, Tống Ngọc Chinh, cô Lê Thị Phương đều là những người có thâm niên dạy học từ 3 đến 6 năm, nhưng lương tháng trừ tiền bảo hiểm, Đoàn phí… th́ chỉ c̣n 450.000 đồng. Khó khăn, thiếu thốn bộn bề!
Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào. Đường về xa ngái…
Lê Thị Phương Duyên Báo Gia Lai

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  TP1.4. Hồi âm loạt bài: “Cần làm rơ nguyên nhân cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang” (25/07/2008)
•  TP1.3. Bài 3: Những t́nh tiết đầy mâu thuẫn (25/07/2008)
•  TP1.2. Bài 2: Giọt nước mắt của hai người mẹ trẻ (25/07/2008)
•  TP1. Cần làm rơ cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang:Bài 1: Lá đơn của hai người cha mù chữ (25/07/2008)
•  TP2. Khi gia đ́nh là nỗi sợ (25/07/2008)
•  TP4. Lao động trẻ em ở vùng mỏ quặng sắt (25/07/2008)
•  Lênh đênh con chữ (22/07/2008)
•  TP9. Hot teacher của chúng ḿnh (21/07/2008)
•  TP10. Mẹ & con cùng chơi (15/07/2008)
•  TP11. Băng cướp là bạn tôi (15/07/2008)
TP5. Cho trái tim em được hồi sinh
TP6. “Năn tui mí” - hủ tục không thể để tồn tại
TP8. Cân bằng âm dương trong lĩnh vực giáo dục
TP12. Bao giờ em được đến trường?
TP13. Kiếm tiền nuôi mẹ
TP14. Những mầm xanh trên đỉnh Lả Nh́ Thàng
TP15. Những thiên thần bị vứt bỏ
TP16.1. Bẫy t́nh tuổi teen (Vị thành niên bị ép nếm "trái cấm")
TP16.2. Bài 2: Cơn ác mộng của cậu học sinh lớp 10
TP16.3. Bài 3: Bi kịch của một nữ sinh
TP16.4. Thoát khỏi ám ảnh và kết thúc có hậu
TP16.5. Làm ǵ để tránh bẫy t́nh tuổi teen
TP 17.Tổ ấm Mai Sơn
TP18.3. Những đứa trẻ khi không c̣n “lá chắn”…
TP 18.2.Những cảnh đời khác nhau…