Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Giải báo chí NB-TEVN > Tác phẩm dự thi 2006-2007
TP1. Cần làm rơ cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang:Bài 1: Lá đơn của hai người cha mù chữ
Cập nhật 7/25/2008 9:41:03 AM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Mí Pó mới tṛn 8 tuổi, c̣n Mí Cáy sắp lên 13, nhà hai đứa trẻ chỉ cách nhau một lối ṃn nho nhỏ đất sét nhẵn thín. Dù không phải là ruột thịt nhưng chúng c̣n thân nhau hơn thế. Ngày Chủ nhật thường lệ, Pó và Cáy rủ nhau lên núi Nằm Củng chăn đàn dê nhà ḿnh. Trời nắng gắt, thấy hai tấm cót ép bị rơi xuống ḷng suối cạn, chúng kéo lên sườn núi dựng lều để chơi đồ hàng… Ông phó công an xă Mậu Duệ, Yên Minh, Hà Giang phát hiện liền bắt hai đứa bé về, trước mặt gia đ́nh chúng. Bốn ngày sau đó, người ta t́m thấy thi thể của Pó và Cáy nằm chụm vào nhau trên sườn núi Nằm Củng… Bức xúc của người dân nơi đây mỗi ngày một bốc lên cao như hơi nóng giữa tháng 7. Nhận thấy tính nghiêm trọng của vụ việc, phóng viên báo GĐ&XH đă trực tiếp điều tra, với hi vọng góp một tiếng nói để vụ việc sớm được làm sáng tỏ.

 
6 trang giấy và hai dấu vân tay
 
Đó chính là toàn bộ những ǵ mà hai người cha của Pó và Cáy làm được sau cái chết của con ḿnh. Trước tiên, chúng tôi muốn được cùng bạn đọc cảm nhận nỗi bức xúc của họ, qua lá “đơn khiếu nại” dài 6 trang giấy, mà họ phải bỏ tiền ra thuê một người vừa biết viết chữ, vừa biết phiên dịch từ tiếng Mông thành tiếng phổ thông để diễn tả. Cuối đơn, dấu vân tay của họ được điểm chỉ rất rơ nét bằng mực đen. Để đảm bảo tính khách quan, chúng tôi xin trích đăng lời văn, cũng như giọng kể của người viết đơn. Quá tŕnh điều tra của chúng tôi cũng dựa trên cơ sở “mô tả những điều mắt thấy tai nghe” từ những bên liên quan đến vụ việc và ư kiến của nhà chức trách ở địa phương này.
 
“Kính gửi:…
Họ tên hai tôi: Mua Xóa Páo, 47 tuổi và Mua Mí Chá, 29 tuổi, là người dân tộc Mông, thuộc xóm Pắc Luy, xă Mậu Duệ, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang. Hai tôi xin khiếu nại một việc như sau:
Vào hồi 7 giờ sáng ngày 9/4/2006, chúng tôi có hai đứa con tên là Mua Mí Cáy (là con trai của Xóa Páo) và Mua Mí Pó (là con trai của Mí Chá). Hai con trên có thả đàn dê của nhà Xóa Páo là 15 con và đàn dê nhà Mí Chá là 9 con. Sau khi hai đứa đuổi dê ra phía đường dưới khe suối cạn, gần gốc cây đa, bên cạnh băi khai thác quặng ăng ti mon… Khoảng 12 giờ cùng ngày, chúng tôi thấy Pó đi về đến nhà trước và nh́n thấy anh Nguyễn Văn Tương (phó Ban công an xă Mậu Duệ) đi xe máy đuổi theo đứa con Cáy, nó đang chạy về phía đoạn đường ô tô qua cầu, th́ anh Tương bắt được Cáy ngồi phía sau xe máy. Anh Tương chở Cáy về trước cửa nhà Mí Chá tôi rồi chỉ thẳng vào thằng Pó con tôi mà quát tháo: “Cả thằng kia nữa, lên xe ngay”. Lúc đó, tôi là Chá hỏi: “Sao đấy anh Tương?”. Anh Tương nói: “Hai thằng nhỏ lấy mấy tấm cót của chúng tôi đang làm lán bảo vệ băi quặng. Hôm nọ trời mưa to, gió làm cót bay xuống suối, tôi chưa kịp nhặt về… nay hai thằng nhỏ lấy cót của tôi đi chơi, th́ phải bắt chúng nó trả lại”. Ngay sau đó, anh Tương bắt Cáy và Pó ngồi lên xe máy đèo ra đường ô tô rồi mất hút…
Đến khoảng 18 giờ cùng ngày, không thấy hai đứa con là Cáy và Pó đuổi dê về như thường lệ. Tôi (Xóa Páo) bắt đầu thấy sốt ruột. Trời càng tối vẫn không thấy con đâu, tôi qua nhà Mí Chá rủ đi t́m con. Tôi th́ đi về hướng khe suối (gần lán bảo vệ quặng), c̣n Chá đi hướng khác. Đi được một quăng, tôi gặp anh Nguyễn Đ́nh Phấn, là công an viên của xă Mậu Duệ. Anh Phấn hỏi tôi: “Páo đi đâu thế?”. Tôi bảo: “Páo đi t́m dê”. Anh Phấn hỏi tiếp: “Dê của nhà không có ai chăn sao mà phải đi t́m?”. Tôi bảo: “Có hai đứa con tôi và con của Chá đi chăn cùng nhau từ sáng tới giờ chưa thấy về”. Anh Phấn chỉ cho tôi mấy con dê dưới suối, tôi đuổi dê về nhà th́ trời đă tối mịt. Tôi lại qua nhà Mí Chá một lần nữa, nhưng vẫn chưa thấy Mí Pó đưa dê về. Càng khuya, hai gia đ́nh chúng tôi càng như ngồi trên đống lửa. T́m đâu cũng không thấy hai con, chúng tôi ngồi bàn bạc và phỏng đoán: “Nhiều khả năng hai đứa bị anh Tương bắt đi dọa nạt, giờ chúng sợ quá không dám về nhà chăng?!”. Những ngày sau đó, phạm vi t́m kiếm Cáy và Pó được nhân rộng trong ṿng bán kính vài chục ki lô mét. Tất cả những ai là anh em, họ hàng nhà hai tôi cũng được huy động t́m giúp. Nhưng bao nhiêu nỗ lực hi vọng ch́m đắm trong vô vọng… rồi tắt lịm”.
 
Sự mất tích và cái chết của hai đứa trẻ
 
Trong đơn ông Mua Xóa Páo kể tiếp: “Ngày 10 - 11/4/2006, tất cả các địa chỉ họ hàng, bạn bè cùng lớp của hai đứa con Pó và Cáy đều được đưa vào danh sách t́m kiếm. Xong tung tích của hai đứa nhỏ càng lúc càng biệt tăm. Ông Mua Chúng Vừ (anh trai ông Páo - PV) đi t́m anh Tương chất vấn: “Sao anh bắt cháu tôi đi mà không đưa nó về, hai gia đ́nh chúng tôi đi t́m suốt mấy hôm nay, không thấy chúng đâu anh Tương ạ!”. Lúc đó trong lán có cả anh Hà Đức Toàn (Công an huyện Yên Minh, cảnh sát khu vực, phụ trách xă Mậu Duệ - PV). Anh Toàn hỏi: “Cái ǵ? Mày bảo không thấy hai đứa con về nhà à? Mày vào đây tao với mày làm biên bản. Nếu ngày mai mà thấy hai thằng nhỏ về th́ mày phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy”. Anh Tương nói theo: “Thế là sao nhỉ? Tôi thả chúng nó về rồi mà”.
 
Khoảng 19 giờ tối ngày 11/4/2006, tôi (Xóa Páo) đi t́m con về qua lán bảo vệ th́ anh Tương hỏi: “Ai đấy?”. Tôi đáp: “Páo đây, tôi đi t́m con về”, tôi đi tiếp, anh Tương gọi giật lại bảo: “Lên xe tao đi cùng về nhà”. Nói đoạn, anh Tương và anh Phấn cùng ngồi lên xe máy, họ bảo “muốn đi cùng về nhà để kiểm tra xem có thật là Cáy và Pó bị mất tích thật hay không!?”. Họ t́m hồi lâu không thấy các con chúng tôi th́ trở về lán. Lúc sau, anh Phấn đi xe máy đến đón tôi và Mí Chá về lán bảo vệ để lấy lời khai. Anh Toàn bảo: “Chúng mày đem dấu hai đứa nhỏ đi, rồi đổ tội cho bọn tao phải không?” Họ làm biên bản nhưng chúng tôi không kí tên mà bỏ về…”.
 
Lá đơn nêu trên mới chỉ lột tả một phần nhỏ của sự việc này. Chúng tôi không sao cầm ḷng khi đọc đến đoạn hai người cha của Cáy và Pó kể tiếp “hành tŕnh” đi t́m con của họ… “Khoảng 12 giờ 30 phút ngày 12/4/2006, một trong những tốp được phân công t́m kiếm đă t́m ra thi thể hai con Cáy vá Pó nằm trên sườn núi Nằm Củng…”.
 
Chúng tôi t́m đến Hà Giang trong khí trời tháng 7 nắng như đổ lửa, những mỏm núi đá vôi bốc hơi ngùn ngụt, như muốn thiêu đốt cây cỏ, da người… Ngày 27/7/2006, chúng tôi được ông Nguyễn Văn Yêu, phó chủ tịch UBND xă Mậu Duệ trực tiếp đưa lên đỉnh núi Nằm Củng, t́m hiểu hiện trường (ông Yêu là người chứng kiến trực tiếp bảo vệ hiện trường ngay sau khi phát hiện thi thể hai đứa trẻ). Theo ông Yêu, nơi này chẳng có ai lui tới nếu không phải đi t́m một thứ ǵ đó quan trọng đối với họ. Chúng tôi cùng nhau xem xét cặn kẽ vị trí phát hiện thi thể của các cháu cùng các đồ vật được t́m thấy như dép, dao quắm, vỏ chai thuốc bảo vệ thực vật… Giả thiết về… một vụ tự tử được đặt ra. Nhưng khi khám nghiệm tử thi, do Thượng tá Dương Đức Trọng, phó trưởng pḥng PC21 – Công an Hà Giang đă kí, th́ nguyên nhân cái chết không đơn thuần là một vụ tự tử.
 
Tiếp chúng tôi với tư cách là người phụ trách an ninh trật tự của địa phương, ông Tương đă đưa ra ư kiến nhận xét: “Gần nhà các cháu, tệ nạn ma túy tràn lan, biết đâu chúng nó phát hiện ra điều ǵ đó, nên bị thủ tiêu?!”. Chúng tôi hỏi: “Có khoảng bao nhiêu “con nghiện” ở địa phương?” Ông Tương không nắm được, ông Tương c̣n nói: “Nhiều khả năng do gia đ́nh các cháu “gây án” rồi đổ tội cho tôi…?”. Mặc dù trước đó ông Tương cũng khẳng định giữa ông và 2 gia đ́nh Mí Chá, Xóa Páo không hề mâu thuẫn. (C̣n tiếp)
 
 
Thu Trang Báo GĐ&XH

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  TP1.4. Hồi âm loạt bài: “Cần làm rơ nguyên nhân cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang” (25/07/2008)
•  TP1.3. Bài 3: Những t́nh tiết đầy mâu thuẫn (25/07/2008)
•  TP1.2. Bài 2: Giọt nước mắt của hai người mẹ trẻ (25/07/2008)
•  TP2. Khi gia đ́nh là nỗi sợ (25/07/2008)
•  TP3. Hành tŕnh A, B, C… (25/07/2008)
•  TP4. Lao động trẻ em ở vùng mỏ quặng sắt (25/07/2008)
•  Lênh đênh con chữ (22/07/2008)
•  TP9. Hot teacher của chúng ḿnh (21/07/2008)
•  TP10. Mẹ & con cùng chơi (15/07/2008)
•  TP11. Băng cướp là bạn tôi (15/07/2008)
TP5. Cho trái tim em được hồi sinh
TP6. “Năn tui mí” - hủ tục không thể để tồn tại
TP8. Cân bằng âm dương trong lĩnh vực giáo dục
TP12. Bao giờ em được đến trường?
TP13. Kiếm tiền nuôi mẹ
TP14. Những mầm xanh trên đỉnh Lả Nh́ Thàng
TP15. Những thiên thần bị vứt bỏ
TP16.1. Bẫy t́nh tuổi teen (Vị thành niên bị ép nếm "trái cấm")
TP16.2. Bài 2: Cơn ác mộng của cậu học sinh lớp 10
TP16.3. Bài 3: Bi kịch của một nữ sinh
TP16.4. Thoát khỏi ám ảnh và kết thúc có hậu
TP16.5. Làm ǵ để tránh bẫy t́nh tuổi teen
TP 17.Tổ ấm Mai Sơn
TP18.3. Những đứa trẻ khi không c̣n “lá chắn”…
TP 18.2.Những cảnh đời khác nhau…