Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Giải báo chí NB-TEVN > Tác phẩm dự thi 2006-2007
TP1.3. Bài 3: Những t́nh tiết đầy mâu thuẫn
Cập nhật 7/25/2008 10:03:46 AM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Chứng kiến sự việc, bà Nguyễn Thị Luyện khẳng định việc ông Tương có đe dọa các cháu nhỏ. C̣n ông Tương lại giải thích với chúng tôi: “Sự thật là mấy tấm cót đó bay xuống suối từ trước đó vài ngày, nhưng chúng tôi chưa lấy nó lên bờ. Lúc tôi quay trở lại lán canh, thấy mất cá mắm và xà pḥng, tôi đang bực ḿnh nghĩ thầm trong bụng, “ḿnh vừa đi tí, đứa nào đă “nhặt” mất rồi, bực thật”.

 
Khi nhận tin báo của bà Luyện, tôi nghĩ là trời nắng thế này, thôi cứ ngồi nghỉ tí rồi lát nữa bắt hai đứa trẻ lấy cót về cho. Tôi khẳng định là không hề biết tên hai đứa trẻ mà do bà Luyện nói… Lúc bắt hai đứa trẻ lấy cót về lán xong, tôi gọi chúng nó vào trong lán và nói: “Chúng mày lần sau đừng làm thế đấy! Nếu chúng mày là người lớn, hay đi làm linh tinh thế này th́ người ta bắt đi tù đấy” - Tôi nói cao giọng thôi chứ không quát tháo ǵ. Mục đích của tôi là dọa để cho chúng nó chừa, thấy cái ǵ đừng có lấy nữa… Lát sau tôi hạ giọng hỏi Cáy: “Thực ra mày với thằng Pó lấy cót của tao mục đích để làm ǵ, khai thật đi”. Cáy đáp: “Cháu đi chăn dê nắng quá nên cháu kéo đi làm lều thôi”. Tôi hỏi tiếp: “Thế c̣n túi xà pḥng với cá mắm, tao treo ở cửa lán, đứa nào lấy?”. Cáy đáp: “Cái đấy không phải chúng cháu lấy, thằng Mua, nhà ở trên băi nó đi qua đường th́ lấy thôi”. Tôi hỏi: “Mày biết nhà thằng đấy không?”. Cáy đáp: “Cháu chẳng biết, chỉ thấy thi thoảng nó xuống đây thôi, nhà nó cháu không biết, bố mẹ nó cháu cũng không biết…”. Việc tôi bảo chúng nó về nhà nói với bố mẹ, tối lên nói chuyện với tôi, (“nếu không tao sẽ cho chúng mày đi tù đấy!” – theo lời khai của bà Luyện tại công an tỉnh Hà Giang) là do tôi định góp ư về việc nuôi dạy con cái của họ thôi. Tất nhiên là lúc đó tôi rất bực tức, nên lời nói và vẻ mặt có hơi… nghiêm trọng. Thi thoảng tôi vẫn đến nhà anh Xóa Páo và Mua Mí Chá uống rượu mà. Tôi đă t́m hiểu qua dư luận địa phương, bố Cáy rất nóng tính, toàn dùng gậy đánh con, c̣n Cáy là đứa trẻ rất nghịch ngợm… Ông Tương c̣n khẳng định với chúng tôi, lời đe dọa của ông không thể là nguyên nhân dẫn đến việc các cháu đi tự tử.
 
Trở lại hiện trường vụ án, ông Nguyễn Văn Yêu cho biết: “Cháu Pó nằm sấp, c̣n cháu Cáy nằm ngang, tư thế nằm khá ngay ngắn trên sườn núi, giống h́nh chữ L, mỗi đầu chỉ cách nhau khoảng 30cm. Cách thi thể hai cháu khoảng hơn 10m, người ta t́m thấy một chai thuốc bảo vệ thực vật, trong đó có một chút nước. Hiện trường không có dấu vết ǵ của sự quần đảo. Chỉ có vài cây chó đẻ bị đổ rạp xuống. Trường hợp các cháu ngă từ trên đỉnh núi xuống, thân thể phải lăn đi nhiều vị trí khác nhau, bởi đó là sườn núi thoai thoải. Tôi thấy, cây cối xung quanh vẫn c̣n nguyên vẹn, không có vết máu nào xung quanh. Hơn nữa, trong ṿng 4 ngày các cháu mất tích, trời Yên Minh nắng gay gắt, không có mưa, bởi vậy, nếu các cháu nhảy từ trên núi xuống phải có vết máu khô. Theo tôi, không có chuyện các cháu rơi hoặc nhảy từ trên đỉnh núi xuống” – Ông Yêu phỏng đoán – “Nhiều khả năng các cháu chết do tự đầu độc, hoặc bị đầu độc bằng thuốc trừ sâu”. Theo ư ông Yêu, hai đứa trẻ có thể đă chết v́ thuốc độc(?).
 
Tuy nhiên kết quả giám định pháp y của Công an tỉnh Hà Giang cho thấy: “Tử thi Mua Mí Cáy nằm ngửa trên sườn đồi, song song với vách đá, khám nghiệm phần đầu không thấy có tổn thương da, khi nắn thái dương phát hiện có vết lún sọ, sâu… Sau khi nhấc xương đùi phát hiện găy xương đùi, không có vết thương hở. Tử thi Mua Mí Pó khám nghiệm phát hiện thấy vùng thái dương bên trái bị lún vào trong, vỡ lún vùng thái dương, tay trái bị găy, rách da. Kết luận khám nghiệm tử thi, xác định nguyện nhân chết của Pó và Cáy là do “vỡ lún xương thái dương”. Vậy phải chăng hai đứa trẻ đáng thương này bị va đập rất mạnh rồi chết?
 
Trao đổi với chúng tôi, Thượng tá Vũ Hữu Toản, Phó trưởng pḥng CSĐTTP về TTXH – Công an tỉnh Hà Giang cho biết: “Hiện chúng tôi chưa khởi tố vụ án v́ chưa có căn cứ để khởi tố. Nếu tới đây có đủ căn cứ về án mạng th́ chúng tôi sẽ lập tức khởi tố vụ án để điều tra theo pháp luật. Quan điểm của chúng tôi là trước tiên phải làm rơ nguyên nhân dẫn đến cái chết của các cháu đă, sau đó mới xem xét đến các t́nh tiết khác… Có hai hướng, một là do tác động, hai là do bị rơi từ trên núi xuống dẫn đến tử vong. Tuy nhiên xét về trường hợp của anh Tương, với vai tṛ là Công an xă làm việc với hai cháu nhỏ mà không có biên bản thể hiện việc làm đó là không được. Hơn nữa lại không có sự giám hộ của gia đ́nh các cháu lại càng sai nguyên tắc. Chúng tôi vẫn đang tích cực điều tra vụ việc này”.
 
Ngày 13/5/2006, Công an huyện Yên Minh có công văn số 184/CV, gửi thường trực HĐND, ban pháp chế HĐND tỉnh Hà Giang nội dung báo cáo điều tra, giải quyết vụ việc. Tuy nhiên trong công văn này không có nội dung nào đề cập đến việc kiểm điểm, xem xét trách nhiệm của ông Nguyễn Văn Tương trong việc bắt hai cháu bé, sau đó xảy ra cái chết đau ḷng của các cháu. Mặc dù trước đó, ông Mua Xóa Páo và Mua Mí Chá có đơn đề nghị cơ quan có thẩm quyền tỉnh Hà Giang trả lời gia đ́nh ông về trách nhiệm của ông Tương, đă bắt những đứa trẻ đi th́ phải có trách nhiệm… Công an huyện Yên Minh trả lời như sau: “Trưa 9/4/2006, anh Tương có đưa hai cháu Pó và Cáy từ nhà bố mẹ các cháu sang lán bảo vệ khu vực khai thác quặng ăng ti mon để hỏi về việc hai cháu lấy cót, yêu cầu các cháu mang trả lại. Khoảng 12h30 phút, anh Tương cho các cháu về, nhà cách lán khoảng 200 – 250m. Từ đó không xác định được các cháu đi đâu. Măi đến ngày 11/4/2006, vợ chồng Mua Mí Chá mới đi t́m con. Ngày 12/4/2006, cả hai gia đ́nh mới nhờ anh em tổ chức đi t́m, khoảng 12h30 phút th́ phát hiện thấy thi thể hai cháu tại sườn đồi, chân vách đá gần chợ Mậu Duệ. Quá tŕnh khám nghiệm nhận định, hai cháu Cáy, Páo chết vào khoảng giữa chiều ngày 9/4/2006, do trời nắng nóng, tử thi trong giai đoạn thối rữa nên rất khó nhận định nguyên nhân cái chết. Công văn này để báo cáo HĐND tỉnh Hà Giang và thông báo để ông Mua Xóa Páo và Mua Mí Chá được biết”.
 
Ông Vừ Mí Tro, Chủ nhiệm UBDS, GĐ&TE tỉnh Hà Giang cho biết: “Chúng tôi đă nhiều lần có công văn đề nghị CQĐT sớm làm rơ nguyên nhân cái chết của hai cháu nhỏ. Nhưng không hiểu v́ lí do ǵ mà đă 3 tháng trôi qua, vẫn chưa thấy họ trả lời. Có thể nói việc ông Tương mang trên ḿnh trọng trách là Phó trưởng Ban công an xă Mậu Duệ, một trong những người thừa hành pháp luật, mà lại không hiểu ǵ về luật. Việc ông Tương tiến hành “bắt” hai cháu nhỏ đang ở độ tuổi vị thành niên không có người lớn giám hộ là vi phạm nghiêm trọng BLTTHS. Hơn nữa trong quá tŕnh làm việc với các cháu bé, ông Tương không hề ghi biên bản làm việc là sai qui tŕnh về các thủ tục tố tụng… Sau khi làm việc xong, ông Tương cũng không đưa các cháu về gia đ́nh (nơi ông đă bắt các cháu). Điều ǵ đă xảy ra sau khi ông bắt hai cháu về lán bảo vệ cần được CQĐT làm rơ. Thiết nghĩ việc trước mắt, UBND xă Mậu Duệ, huyện Yên Minh cần nghiêm túc xem xét cung cách làm việc vô trách nhiệm của ông Nguyễn Văn Tương”.
 
Từ Yên Ninh, đă 9h đêm, tôi đi xe máy một ḿnh ngót trăm cây số về tới thị xă Hà Giang. H́nh ảnh hai đứa trẻ nằm bên chân núi, đầu chụm vào nhau cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước pha đèn, bóng đêm nhạt nḥa… V́ sao cái chết của hai cháu đă hơn 3 tháng mà vẫn chỉ là những dấu chấm hỏi?
Thu Trang Báo GĐ&XH

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  TP1.4. Hồi âm loạt bài: “Cần làm rơ nguyên nhân cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang” (25/07/2008)
•  TP1.2. Bài 2: Giọt nước mắt của hai người mẹ trẻ (25/07/2008)
•  TP1. Cần làm rơ cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang:Bài 1: Lá đơn của hai người cha mù chữ (25/07/2008)
•  TP2. Khi gia đ́nh là nỗi sợ (25/07/2008)
•  TP3. Hành tŕnh A, B, C… (25/07/2008)
•  TP4. Lao động trẻ em ở vùng mỏ quặng sắt (25/07/2008)
•  Lênh đênh con chữ (22/07/2008)
•  TP9. Hot teacher của chúng ḿnh (21/07/2008)
•  TP10. Mẹ & con cùng chơi (15/07/2008)
•  TP11. Băng cướp là bạn tôi (15/07/2008)
TP5. Cho trái tim em được hồi sinh
TP6. “Năn tui mí” - hủ tục không thể để tồn tại
TP8. Cân bằng âm dương trong lĩnh vực giáo dục
TP12. Bao giờ em được đến trường?
TP13. Kiếm tiền nuôi mẹ
TP14. Những mầm xanh trên đỉnh Lả Nh́ Thàng
TP15. Những thiên thần bị vứt bỏ
TP16.1. Bẫy t́nh tuổi teen (Vị thành niên bị ép nếm "trái cấm")
TP16.2. Bài 2: Cơn ác mộng của cậu học sinh lớp 10
TP16.3. Bài 3: Bi kịch của một nữ sinh
TP16.4. Thoát khỏi ám ảnh và kết thúc có hậu
TP16.5. Làm ǵ để tránh bẫy t́nh tuổi teen
TP 17.Tổ ấm Mai Sơn
TP18.3. Những đứa trẻ khi không c̣n “lá chắn”…
TP 18.2.Những cảnh đời khác nhau…