Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Chuyện cần lên tiếng
Vắt sức lao động trẻ em:
Bài 1: 18 giờ mỗi ngày ở xưởng may
Cập nhật 1/16/2009 9:03:28 PM
Ảnh có tính minh họa!
Ảnh có tính minh họa!
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
C̣ng lưng mỗi ngày trong xưởng may; thức gần trắng đêm để đi bán hoa, bán ḿ gơ; ngạt thở trong các cơ sở sơn nhuộm hóa chất… Công việc mà nhiều trẻ đang làm chẳng khác ǵ người lớn, lại càng bị vắt sức nhiều hơn trong t́nh h́nh kinh tế khó khăn. Trong loạt bài này, chúng tôi t́m hiểu đời sống nhọc nhằn của các em trong ṿng xoay công việc, trong mồ hôi và nước mắt và trong sự bủa vây của những cuộc “sang tay”.

Đồng hồ đă chỉ 0 giờ ngày mới nhưng những đứa trẻ vẫn ngồi c̣ng lưng bên bàn máy may. Chủ yêu cầu: “Hàng tết cần gấp. Ráng làm, cuối năm mới có lương”. Và đêm nay chúng sẽ phải thức đến 2g sáng. C̣n những hôm khác, chúng thường xuyên phải làm tới 12g đêm của một ngày làm việc kéo dài từ 7g sáng.

Rời quê nghèo

Suốt cả buổi tối, cơ sở may ở phường B́nh Hưng Ḥa B, quận B́nh Tân (TP.HCM) chỉ có tiếng máy may lạch xạch. Ông chủ H. cứ giục những đứa trẻ làm nhanh tay. Mọi người mệt mỏi cặm cụi gập lưng xuống bàn máy may. Tính đến lúc này các đứa trẻ đă làm việc gần 18 giờ đồng hồ.

Nh́n cậu bé ốm yếu, xanh mét Nguyễn Công Khánh cứ tưởng cậu chưa được 10 tuổi, nhưng hóa ra cậu đă 14. Quê Khánh ở làng biển nghèo Phương Diên, xă Phú Diên, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Khánh là anh cả trong bốn anh em. Ngoài em thứ ba bị thiểu năng, ba anh em c̣n lại cũng suy dinh dưỡng nặng. Khánh dù đă 14 tuổi nhưng vẫn c̣i cọc chưa được 25kg, hệ quả của những bữa đói bữa no mà cha mẹ ở làng biển nghèo khó không thể lo được cuộc sống đầy đủ cho con. Một chiều cách nay nửa năm, Khánh đi học về thấy có người lạ đang khuyên cha mẹ Khánh cho con đi làm. Mẹ Khánh gạt nước mắt, quay sang con: “Nhà ḿnh khổ quá! Hay con chịu khó vô Sài G̣n làm lụng kiếm ít tiền phụ cha mẹ nuôi em”. Chưa bao giờ đi xa khỏi làng quê, nhưng nh́n mẹ khóc Khánh đành gật đầu. Thế là ngay hôm sau Khánh cùng một người bạn tên Hoàng lên xe khách vào TP.HCM. Hành trang hai đứa bé lần đầu rời nhà chỉ có vài bộ áo quần cũ và tấm vé đi mà không có vé về!  

Trước ngày Khánh và Hoàng đi, nhiều đứa trẻ của làng biển Phương Diên cũng lần lượt xa gia đ́nh. Nhiều cha mẹ cắn răng cho con đi làm xa v́ nghèo khổ, nhưng cũng có số người chấp nhận cho con cái nghỉ học do thấy bạn bè chúng kiếm được tiền. Bạn Khánh, cô bé Hồ Thị Ngọc, bỏ học lớp 6 để lên Huế giúp việc nhà. Rồi không chịu nổi lương mỗi tháng 200.000 đồng, Ngọc vào Sài G̣n làm nghề may. Trước đó, hai người chị cũng đă vào TP.HCM may vá, kiếm sống lúc mới bằng tuổi Ngọc. Ba chị em mừng rỡ gặp nhau ở đất lạ, rồi lại xa nhau v́ mỗi người làm ở một cơ sở.

Nh́n Khánh và Ngọc đi, các cậu bé hàng xóm Phan Hữu Thành, Phan Hữu Trí, Nguyễn Sinh, Nguyễn Văn Tài, Nguyễn Văn Hoàng, Nguyễn Thị Thắm, Nguyễn Tư… cũng bỏ lớp, chia tay làng biển Phương Diên. Lần đầu xa nhà đứa nào cũng mếu máo, v́ trên chiếc xe c̣n có nhiều bạn nhỏ giống ḿnh.

Thậm chí có những tốp bạn từ tận Bắc Ninh, Bắc Giang, Thái B́nh, Thanh Hóa… cũng trôi dạt vào TP.HCM. Chiếc xe lăn bánh và lại dừng để tiếp tục đón trẻ khác ở Quảng Nam, Quảng Ngăi, B́nh Định, Phú Yên...

Làm, làm và làm 

Ngày đầu tiên đặt chân đến TP.HCM, hai đứa trẻ Khánh - Hoàng được ông chủ dẫn thẳng về một cơ sở may ở phường B́nh Hưng Ḥa, quận B́nh Tân. Lúc này Khánh mới biết quy định làm việc: ăn ở tại cơ sở. Ngày làm việc từ 7g30 sáng, kết thúc lúc 0 giờ, được  nghỉ hai bữa ăn trưa và tối. Nếu hàng gấp phải tăng ca đến 1-2 giờ sáng. Chủ nhật chỉ được nghỉ chiều tối. Lương mỗi năm 3 triệu đồng nhưng cuối năm mới trả.

Ông chủ c̣n nói nhiều thứ nhưng hai cậu bé đang rối đầu với con số 3 triệu đồng mỗi năm, v́ ở quê biển chưa bao giờ được cầm 30.000 đồng trong tay. Cơ sở chuyên may quần kaki bỏ mối các chợ. Lúc đầu Khánh và Hoàng được chủ cho phụ cắt chỉ, đơm khuy, may các đường thẳng. Đây cũng là thời gian khổ nhất của hai đứa trẻ. Bởi ở quê chúng thường ngủ rất sớm nên không thể thích nghi được thời gian làm việc từ sáng hôm nay đến sáng ngày sau. Hai đứa vừa làm vừa ngủ gật. Đầu chúng va vào cạnh bàn máy may bầm tím.

Cơ sở may gia đ́nh trong căn nhà thuê ẩm thấp, chật chội, đèn thiếu sáng và không có trang bị bảo hộ lao động. Những đứa trẻ phải ngủ dưới nền nhà. Mũi Khánh bị dị ứng lại càng thêm khổ với sợi vải mịt mù. Nhiều đêm nó buồn ngủ díp mắt, nhưng bệnh viêm xoang hành hạ làm nó không thể ngon giấc.

Lầm lũi làm việc quần quật suốt tuần, những đứa trẻ cứ mong đến chiều tối ngày chủ nhật. Chúng sẽ được chủ phát 10.000 đồng, đó là số tiền được dùng để tự ăn uống và giải trí trong tuần. Niềm vui lớn nhất của Khánh là lọ mọ ra quốc lộ ngắm xe cho đỡ nhớ nhà.

Ở cơ sở may nằm sâu trong hẻm đường Điện Biên Phủ, phường 11, quận 10, cô bé Hồ Thị Ngọc và các bạn nhỏ cũng phải làm việc từ 7g-23g. Ông chủ P. chuyên bỏ hàng sỉ chợ đầu mối An Đông. Cơ sở là ngôi nhà lầu mấy tầng đóng cửa im ỉm, luôn có khoảng 40 thợ làm việc ngày đêm. Nhiều em trong lứa tuổi 14-15 ở các vùng quê như Ngọc, có em mới 13 tuổi. Ngày làm việc gần gấp đôi thời gian lao động b́nh thường, nhưng Ngọc và các bạn nhỏ chỉ được trả lương 500.000 đồng/tháng. Làm việc kiệt sức, Ngọc muốn trốn về nhà nhưng không có tiền và cũng không biết đường đi.

Các bạn nó có đứa đă lăn lộn qua mấy cơ sở, như cậu bé 15 tuổi Phan Hữu Thành phải nửa đêm bỏ trốn khỏi cơ sở may của ông chủ M. ở đường Nguyễn Sơn, quận Tân B́nh. Chủ này mới 27 tuổi, từng là thợ may gia công đi lên và rất tiết kiệm. Thành cùng sáu người bạn khác phải làm từ 7g-23g nhưng ăn uống rất kham khổ. Cậu bé kiệt sức, bỏ trốn, đành mất năm tháng lương v́ phải đủ năm mới được lĩnh.

Về làm chung với Ngọc ở xưởng may đường Điện Biên Phủ, phường 11, quận 10, Thành tiếp tục phải ngồi may từ 7g-23g. Nhờ may thạo chủ trả lương 700.000 đồng/tháng, nhưng Thành cũng chỉ được lĩnh lương cuối năm. Những hôm kiệt sức, ốm đau hoặc thèm ăn thêm tô hủ tiếu, uống chai nước ngọt, nó cũng chỉ được ứng trước ít tiền lẻ.

Những đứa trẻ này nhiều lần đă tính nghỉ việc nhưng chưa t́m được nơi nào tốt hơn. C̣n đường về quê th́ xa vợi mà chúng vẫn chưa có đồng xu dính túi!

(C̣n tiếp)

Thân Văn Hoàng Theo Tuổi trẻ

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
•  Thư gửi chú kiểm lâm (15/05/2011)
•  Bài học từ cánh đồng (15/05/2011)
•  Cần tôn trọng khách nước ngoài (15/05/2011)
•  Xin trả lại em tuổi thơ (14/05/2011)
•  Luyện chữ bằng roi: có được không? (20/03/2011)
•  Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc (15/03/2011)
•  Trẻ tự tử v́ áp lực gây rối loạn tâm thần (09/03/2011)
•  Khi 9X yêu và quan hệ t́nh dục quá sớm (07/03/2011)
Ư kiến chúng em!

Nhóm học sinh tiểu học (Cầu Giấy- Hà Nội), ngày 25/12/2005:
"
Ở trường, chuyện chúng tôi bị cốc vào đầu, đánh vào lưng là chuyện rất b́nh thường. Bị đánh v́ dốt, cốc đầu lại dốt thêm. Mong rằng các thầy cô giáo và nhà trường qua trang Web này, biết việc đánh học sinh là sai, không làm thế nữa để nền giáo dục ngày càng tốt hơn, học sinh thông minh hơn và không cảm thấy bị xúc phạm!
"
Một em học sinh lớp 5 tại Hà Nội, ngày 24/12/2005:
"
Em thấy câu chuyện về việc trẻ em không được phát biểu ư kiến trong trường học trong trang Web này thật đúng như ở trường em. Có những lúc với những giờ giảng mẫu có người dự giờ, bạn nào nào hay trả lời sai không đươc phát biểu v́ cô sợ làm mất uy tín của trường. Thế là nếu chúng em nghĩ sai th́ cô cũng không biết. Giá mà các cô nghe được chúng em nói chuyện với nhau như thế nào nhỉ?
"

Bạn Nguyen Hoang Minh Kha (tuoiteen_thehe8x@yahoo.com):

"Theo cháu, chương tŕnh dạy học hiện nay của cấp 1 là quá nhiều và quá nặng. Các em học sinh phải đem quá nhiều sách vở khi đi học. Có lần đi trên đường, cháu thấy có em học sinh cấp 1, người th́ nhỏ mà phải mang 1 cái cặp rất to và nặng, nh́n thật tội nghiệp. Cháu mong sao Bộ GD-ĐT có thể giảm bớt chương tŕnh cấp 1..."

Nên khoe ǵ: thân xác và phẩm giá...
Bùng phát bạo lực học đường: Đừng thờ ơ với cái xấu!
Trẻ trầm uất do bị ngược đăi
Phải chăng có "nghề ăn xin"?
1/3 học sinh Việt Nam bị thấp c̣i
Ban soạn thảo lên tiếng về Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi
Lớp học... 10m2
Trị trẻ quá hiếu động bằng thuốc - con dao hai lưỡi
Khi trẻ con thiếu tṛ chơi xuân
Trẻ thơ trắng đêm mưu sinh
Bài cuối: Xử lư theo luật pháp
Bài 5: Về nhà
Bài 4: Ông bà chủ
bài 3: “C̣” và “sang tay”
Bài 2: “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt