Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Chuyện cần lên tiếng
Vắt sức lao động trẻ em:
Bài 5: Về nhà
Cập nhật 1/16/2009 9:28:39 PM
Cậu bé bán hoa Trần Văn Ky được giúp đỡ đă về quê đi học lại
Cậu bé bán hoa Trần Văn Ky được giúp đỡ đă về quê đi học lại
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Một buổi tối gần cuối tháng 12-2008, khoảng sân nhỏ của UBND xă Phú Diên, huyện Phú Vang (Thừa Thiên - Huế) đông đúc khác thường. Những người cha, người mẹ quê biển tụ tập về đây, dơi mắt trông con đi làm xa trở về.

Nhiều người nén khóc, quay mặt đi để gạt ḍng nước mắt đang lăn dài trên má. Buổi đoàn tụ này là nỗ lực rất lớn của một tổ chức thiện nguyện và địa phương.

Những tấm ḷng v́ trẻ

Cách nay hơn một năm, anh Tạ Ngọc Vân - nhân viên thiện nguyện của Trung tâm nhân đạo Rồng Xanh (cơ sở đặt tại Hà Nội) chuyên giúp đỡ trẻ em khó khăn - đă lặn lội đi t́m hiểu t́nh trạng trẻ phải lao động sớm ở TP.HCM. Anh phát hiện nhiều trẻ em đang phải làm việc ngày đêm, từ lang thang bán hoa ở khu phố Tây Phạm Ngũ Lăo đến may mặc trong các cơ sở ở quận 10, 12, Tân B́nh, B́nh Tân. Một đêm, gần một quán nhậu trên đường Phạm Ngũ Lăo, anh sững sờ chứng kiến cảnh một bà chủ tát cô bé bán hoa sưng húp mặt chỉ v́ tội đă dám lấy một ít tiền lẻ bán hoa của chính em để gọi điện về quê cho cha mẹ. Bé đau đớn ôm mặt khóc thét, rồi lại lầm lũi ôm giỏ hoa, loạng choạng đi t́m khách trong đêm mưa lạnh để đem tiền về cho bà chủ. Một tối khác, anh đứng lặng nh́n những đứa trẻ cúi mặt xuống bàn máy may hàng giờ liền mà không hề ngẩng lên ở quận B́nh Tân. Chúng ốm o, xanh mét v́ phải làm việc quá khuya và ít được ra ngoài trời…

Anh Vân xúc động đến mất ngủ, quyết định đi ngược về quê các em ở Thừa Thiên - Huế. Anh t́m từng nhà và kể cho cha mẹ các em nghe sự thật về những đứa con đang bị vắt kiệt sức lao động ở phương xa. Nhiều người bật khóc khi biết con ḿnh phải làm việc nặng nề, khác hẳn lời hứa ban đầu của chủ lao động. Anh Vân quyết tâm phải làm một cái ǵ đó để thay đổi t́nh h́nh, dù chỉ ở một quê biển nhỏ.

Sau đó, anh Vân lại tiếp tục đi t́m hiểu t́nh cảnh thực tế để nghiên cứu, viết một dự án giúp trẻ lao động sớm hồi gia. Được Trung tâm nhân đạo Rồng Xanh tạo điều kiện, anh đi t́m thêm sự đồng thuận, hỗ trợ của chính quyền, đoàn thể địa phương. Ban đầu nhiều người cũng ngạc nhiên, nghi ngờ hiệu quả dự án. Nhưng khi hiểu rơ dự án giúp đỡ các em chu đáo từ bước đầu về nhà đến hỗ trợ tài chính, tạo điều kiện cho cha mẹ các em vượt khó và cho chính các em được đi học lại, họ đă nhiệt t́nh ủng hộ. Đặc biệt, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Thừa Thiên - Huế và chính quyền xă Phú Diên, huyện Phú Vang c̣n cử người trực tiếp cùng anh Vân vào TP.HCM để tận mắt ghi nhận thực tế và đưa các em trở về.

Ông Trần Xuân Phát, chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Thừa Thiên - Huế, cũng vào TP.HCM. Nhiều ngày liền ông cùng anh Vân lang thang khắp thành phố để chứng kiến con em quê ḿnh đang phải làm việc vất vả như thế nào. Về quê, ông Phát nói lại với cha mẹ các em: “Chính tôi cũng không cầm được nước mắt! Các cháu phải kiếm sống khổ sở quá. Phải làm sao cố gắng để đưa các cháu trở về”. Những ngày gần cuối năm 2008, UBND xă Phú Diên c̣n trực tiếp cử phó chủ tịch Huỳnh Văn Ḅn vào TP.HCM hỗ trợ anh Vân đưa một số em về nhà.

Hi vọng vệt nước loang

Lần đầu tiên vào TP.HCM, ông Ḅn phải đi thực tế từ sớm đến nửa đêm. Ông theo anh Vân ra Thủ Đức, về quận 12, rồi vào Tân B́nh, B́nh Tân, quận 10, t́m đến các cơ sở lao động đang sử dụng trẻ ở quê ḿnh. Vị lănh đạo địa phương này đă sốc khi tận mắt chứng kiến cảnh các bé làm việc đến nửa đêm, thậm chí rạng sáng hôm sau trong khi lương chưa bằng nửa người lao động làm đúng giờ b́nh thường. Lúc đưa điện thoại cho bé thợ may Nguyễn Công Khánh vừa khóc vừa gọi điện cho mẹ ở quê, cả ông Ḅn và anh Vân phải quay mặt đi giấu nước mắt. Họ không ḱm nổi xúc động khi biết một đứa bé xa gia đ́nh hơn nửa năm nhưng lần đầu tiên mới được gọi về cho mẹ!

Những ngày cuối năm, các chủ cơ sở may mặc vào đợt hàng gấp nên việc thuyết phục họ cho lao động về quê rất khó khăn, dù đó là những đứa bé chưa tới tuổi lao động trong những ngành nghề nặng nhọc đă được pháp luật quy định rất rơ. Nh́n một số cơ sở nhỏ c̣n khó khăn, anh Vân cũng thông cảm, chỉ xin cho riêng các em quá nhỏ tuổi về. Tuy nhiên, có chủ đồng ư, có chủ phản ứng dữ dội. Ở quận 12, anh c̣n bị một ông chủ cầm gậy hăm đánh. Sự việc căng thẳng tới mức phải nhờ đến công an; ông Ḅn và phó chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Thừa Thiên - Huế Nguyễn Ngọc Hùng phải xuất tŕnh tất cả giấy tờ công tác, giấy phép dự án giúp trẻ hồi gia đă được chính chủ tịch UBND tỉnh này kư.

Mục đích chuyến đi đưa 20 em về, cuối cùng chỉ được 11 em trong tổng số gần 50 em đă về các đợt trước. Lúc bé Nguyễn Công Khánh ôm túi xách ra khỏi cơ sở, cứ bịn rịn chia tay người bạn nhỏ Hoàng đă cùng vất vả với ḿnh suốt thời gian qua. C̣n em Hồ Thị Ngọc khóc thành tiếng khi chào các bạn phải ở lại làm trong cơ sở may ở phường 11, quận 10. Ra xe, nước mắt cô bé vẫn lăn dài. Nh́n t́nh cảnh các em, ông Ḅn và anh Vân đỏ hoe mắt. Nỗ lực của họ chưa thể giải quyết được cho tất cả các em, thậm chí ngay làng quê Phú Diên cũng c̣n nhiều trẻ đang vất vả phương xa. Họ chỉ hi vọng dự án hồi gia này sẽ như vệt nước loang để các em ở những địa phương khác đang phải vất vả mưu sinh cũng được giúp đỡ trở về.

Tối đầu tiên ở quê nhà, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Thừa Thiên - Huế và UBND xă Phú Diên tổ chức cho cha mẹ các em đón con ngay sân ủy ban xă. Ôm con cái trong ḷng, nhiều người khóc và các em cũng khóc. Có bậc cha mẹ tâm sự cho con đi v́ nhà nghèo, nhưng không ít người thẳng thắn thừa nhận đă vô tâm cho trẻ thơ ra đi chỉ v́ nghe theo người khác. Trải ḷng trong buổi đoàn tụ, anh thanh niên thiện nguyện Tạ Ngọc Vân và chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh Trần Xuân Phát đều mong mỏi: “Trách nhiệm người lớn hôm nay là tương lai các em mai sau. Tâm nguyện của chúng tôi là các em được đi học lại, được sống trong t́nh thương gia đ́nh. Rồi khi đủ tuổi lao động, tùy hoàn cảnh, các em có thể học tiếp hoặc đi làm, v́ lúc đó các em mới có đủ nhận thức và khả năng bảo vệ quyền lợi của ḿnh”.

Ông Nguyễn Ngọc Hùng, phó chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Thừa Thiên - Huế: “Một số cha mẹ, chính quyền địa phương cho rằng trẻ đi làm sớm đem lại nguồn thu nhập. Đó chỉ là cái nh́n trước mắt. Việc trẻ phải đi làm quá sớm, thiếu học văn hóa, đào tạo chuyên môn, đặc biệt bị vắt kiệt sức từ nhỏ sẽ đem đến tương lai mù mịt cho chính các em và gánh nặng cho gia đ́nh, xă hội. Điều này đ̣i hỏi trách nhiệm giám sát, quản lư, xử lư của các cơ quan chức trách, đặc biệt là các địa phương đang sử dụng lao động. Không thể chấp nhận trẻ em phải lao động nặng nhọc, gấp đôi người lớn. Đó là vi phạm luật pháp, vi phạm nghiêm trọng quyền trẻ em”.

theo Tuổi trẻ Thân Văn Hoàng

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
•  Thư gửi chú kiểm lâm (15/05/2011)
•  Bài học từ cánh đồng (15/05/2011)
•  Cần tôn trọng khách nước ngoài (15/05/2011)
•  Xin trả lại em tuổi thơ (14/05/2011)
•  Luyện chữ bằng roi: có được không? (20/03/2011)
•  Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc (15/03/2011)
•  Trẻ tự tử v́ áp lực gây rối loạn tâm thần (09/03/2011)
•  Khi 9X yêu và quan hệ t́nh dục quá sớm (07/03/2011)
Ư kiến chúng em!

Nhóm học sinh tiểu học (Cầu Giấy- Hà Nội), ngày 25/12/2005:
"
Ở trường, chuyện chúng tôi bị cốc vào đầu, đánh vào lưng là chuyện rất b́nh thường. Bị đánh v́ dốt, cốc đầu lại dốt thêm. Mong rằng các thầy cô giáo và nhà trường qua trang Web này, biết việc đánh học sinh là sai, không làm thế nữa để nền giáo dục ngày càng tốt hơn, học sinh thông minh hơn và không cảm thấy bị xúc phạm!
"
Một em học sinh lớp 5 tại Hà Nội, ngày 24/12/2005:
"
Em thấy câu chuyện về việc trẻ em không được phát biểu ư kiến trong trường học trong trang Web này thật đúng như ở trường em. Có những lúc với những giờ giảng mẫu có người dự giờ, bạn nào nào hay trả lời sai không đươc phát biểu v́ cô sợ làm mất uy tín của trường. Thế là nếu chúng em nghĩ sai th́ cô cũng không biết. Giá mà các cô nghe được chúng em nói chuyện với nhau như thế nào nhỉ?
"

Bạn Nguyen Hoang Minh Kha (tuoiteen_thehe8x@yahoo.com):

"Theo cháu, chương tŕnh dạy học hiện nay của cấp 1 là quá nhiều và quá nặng. Các em học sinh phải đem quá nhiều sách vở khi đi học. Có lần đi trên đường, cháu thấy có em học sinh cấp 1, người th́ nhỏ mà phải mang 1 cái cặp rất to và nặng, nh́n thật tội nghiệp. Cháu mong sao Bộ GD-ĐT có thể giảm bớt chương tŕnh cấp 1..."

Nên khoe ǵ: thân xác và phẩm giá...
Bùng phát bạo lực học đường: Đừng thờ ơ với cái xấu!
Trẻ trầm uất do bị ngược đăi
Phải chăng có "nghề ăn xin"?
1/3 học sinh Việt Nam bị thấp c̣i
Ban soạn thảo lên tiếng về Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi
Lớp học... 10m2
Trị trẻ quá hiếu động bằng thuốc - con dao hai lưỡi
Khi trẻ con thiếu tṛ chơi xuân
Trẻ thơ trắng đêm mưu sinh
Bài cuối: Xử lư theo luật pháp
Bài 4: Ông bà chủ
bài 3: “C̣” và “sang tay”
Bài 2: “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt
Bài 1: 18 giờ mỗi ngày ở xưởng may