Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Chuyện cần lên tiếng
Trẻ thơ trắng đêm mưu sinh
Cập nhật 1/22/2009 3:43:01 PM
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Những đêm cuối tháng chạp, TP.HCM trở lạnh. Lẫn trong ḍng người tấp nập với mùa tết là những em nhỏ lặng lẽ mưu sinh.

“Ước mơ là ǵ hở chú?”

Khi hỏi các em về ước mơ, tôi nhận được những cái lắc đầu. Có em c̣n ngô nghê hỏi: “Ước mơ là ǵ hả chú?”. Thật ra các em cũng đều có ước mơ, ước mơ rất đơn sơ: những đồng tiền nhỏ nhoi kiếm được hằng đêm, là bụng không đói. C̣n những ngày tết th́ ước mơ là được bán đắt hàng hơn, xin được nhiều tiền hơn...

Đêm, ở khu vực Nguyễn Huệ - Lê Lợi (Q.1), Thúy (13 tuổi, nhà ở Q.11) ngồi bệt ven đường, liên hồi vặn dây cót rồi xoay đồ chơi bông vụ trên vỉa hè để thu hút sự chú ư của người qua lại. Nhiều người qua lại nhưng không ai chú ư đến em. Thúy vẫn lặng lẽ ngồi, tiếng nhạc từ bông vụ phát ra. Thúy đang học lớp 6, em mới ra bán đồ chơi được hai tuần nay. Bố Thúy chạy xe ôm ở khu vực này, mẹ Thúy cũng bán đồ chơi quanh đây. Nh́n ra đường Nguyễn Huệ ngập ánh đèn, Thúy tâm sự: “Chỉ mong đường hoa Nguyễn Huệ không cấm bọn em bán hàng”. Xung quanh khu vực Nguyễn Huệ - Lê Lợi c̣n có nhiều đứa trẻ bán hoa, kẹo cao su, đồ chơi... như Thúy.

Cách khu vực trung tâm TP.HCM không xa, nơi góc đường Nguyễn Công Trứ - Nguyễn Thái Học, dưới cửa hàng Vissan, ba bốn đứa trẻ đang lúi húi quanh những chậu, xô. Ngừng tay xắt củ cải, chị Nguyễn Thị Ngọc Minh cho biết Tuấn, (11 tuổi, một trong những đứa trẻ ngồi rửa củ cải) là cháu của chị. Bố chết, mẹ đi tù, Tuấn được chị Minh đưa về nuôi xem như con. Hằng ngày từ sáng sớm đến tối khuya, Tuấn cùng những đứa trẻ khác phụ giúp chị Minh gọt rửa củ cải. Cách đây mấy tháng Tuấn được gửi học lớp 1. Mỗi tháng chỉ đóng 100.000 đồng nhưng công việc cuối năm ế ẩm, chị Minh đành cho Tuấn nghỉ. “Ra năm tôi làm đơn gửi nó vào trường t́nh thương học” - chị Minh nói. C̣n Tuấn chỉ nhỏ nhẹ: “Em cũng muốn đi học”.

Trắng đêm giữa cái lạnh

Trời đă khuya và lạnh nhưng Trung tâm thương mại B́nh Điền (Q.8) vẫn “nóng”, nhiều người hối hả bốc dỡ, bưng bê, kéo xe... trong đó có cả những đứa trẻ. Tại vựa hải sản Mứt - Phượng, em Nguyễn Thùy Linh (14 tuổi, quê Bạc Liêu) cắm cúi phân loại các loại ṣ lá. Linh làm từ tối đến sáng sớm, mỗi đêm được 50.000 đồng. Những ngày mới nhận việc chưa quen thức đêm, Linh cứ ngủ gà ngủ gật. Ở vựa này cũng có 4-5 em cùng độ tuổi với Linh.

Trẻ em lao động ở đây tập trung nhiều nhất ở các vựa cá. G̣ lưng kéo lê thùng cá từ xe vào vựa, Ngô Minh Phúc (12 tuổi, quê Đồng Nai) kể em làm được mấy tháng nay, tiền công mỗi đêm được 70.000 đồng. Công việc của Phúc hằng đêm là cân và phân loại cá, những giọt mồ hôi chảy ṛng ṛng trên trán. Những đứa trẻ phụ việc như Phúc đều phải làm đến 7-8g sáng. Khi về nhà chúng ngủ vùi rồi tiếp tục thức theo những chuyến hàng. Đối với chúng đêm mới là cuộc sống.

Ra cổng trung tâm, em Trần Thị Hồng Anh (13 tuổi), ngồi co ro bán bánh yến. Quê ở Trà Vinh, Anh nghỉ học từ lớp 3, theo bố mẹ lên Sài G̣n kiếm sống. Mẹ bán khoai lang nướng. Bố làm bánh yến cho Hồng Anh bán đêm. V́ không đóng thuế nên Hồng Anh phải ngồi bán ngoài chợ. Những đêm gần đây trời lạnh hơn, Hồng Anh nhích chậu bánh vào gần mái chợ, năm ngoái em bán bánh dạo đến 29 tết mới nghỉ. Đang nói chuyện, chợt em vùng dậy ôm chậu bánh chạy, đằng xa một anh bảo vệ đang đi tới.

Trung tâm thương mại B́nh Điền chỉ nghỉ đêm 30 tết. Tối mồng 1 tết hoạt động lại. Những đứa trẻ mưu sinh ở chợ cũng ăn tết theo bán buôn của vựa. Cái tết của tuổi thơ các em quá chóng vánh.

Theo những chuyến phà đêm

22g. Nhà chờ bến phà Thủ Thiêm (Q.1) xe cộ chen chúc đợi phà, khói xe nồng nặc. Có những đứa trẻ nhỏ thó len lỏi giữa từng dăy xe. Ch́a những tờ vé số, Nghĩa (7 tuổi, nhà ở P.Thủ Thiêm, Q.2) mời mọc. Bàn tay đen đúa của Nghĩa thơng xuống sau những cái phẩy tay, lắc đầu. Thằng bé vẫn kiên nhẫn lầm lũi len lỏi cho đến khi cánh cửa chắn của bến phà được kéo ra, thất vọng nh́n theo đuôi những chiếc xe máy chầm chậm xuống phà.

Từng tốp xe máy chờ, từng chuyến phà qua mà xấp vé số của Nghĩa vẫn không vơi. Nghĩa bán vé số ở bến phà được gần hai năm. Nghĩa học lớp 1 tại một trường t́nh thương ở Q.2 vào hai ngày trong tuần. Cứ chiều đến Nghĩa cùng lũ bạn mới bắt đầu hành nghề tại khu vực nhà chờ bến phà. “Lên phà th́ bị đuổi. Ở nhà chờ, ban ngày bị dân pḥng đuổi nên tụi em chỉ bán ban đêm” - Nghĩa nói. Mỗi đêm Nghĩa bán được 30 tờ vé số. Mẹ và em Nghĩa cũng bán vé số ở khu vực bến Bạch Đằng.

Khác với Nghĩa, Lê Quang Lộc (10 tuổi) gắn bó với bến phà bằng nghề ăn xin. Nhà Lộc nằm trong con hẻm nhỏ trên đường Đồng Khởi. Mẹ mất từ nhỏ, Lộc ở chung với bà nội và bố. Lộc thường rời nhà bằng cái bụng teo tóp. Bữa ăn tối của Lộc ở bến phà. Theo lời Lê Bích Phượng, một đứa trẻ bán hoa tại đây, không ít lần Lộc đói lả v́ không xin được đồ ăn.

Những đứa trẻ ở nhà chờ phà Thủ Thiêm cho đến khi chuyến tàu cuối về bên kia sông lúc 12 giờ đêm. Gió bên sông thổi mạnh lạnh nhưng Nghĩa, Phượng, Lộc chỉ quần cộc, áo ngắn tay. “Lạnh chịu được chứ đói không chịu được”, Lộc nói. Sau chuyến phà cuối Lộc tiếp tục rong ruổi ra công viên 23-9 đến 4g sáng mới về. “Tiền xin mỗi đêm em đưa cho nội”, Lộc cho biết. Lộc đang học lớp 4 tại một trường t́nh thương gần nhà thờ Đức Bà. Nhưng nhiều đêm không xin được tiền, Lộc phải nghỉ học đi xin. Lộc chua chát: “Không xin được tiền, về nhà nội không có tiền nấu ăn”. Hoàn cảnh của Phượng cũng vậy: “Tết cũng đi bán. Ngày nào không bán th́ cả nhà đói”.

Thân Văn Hoàng Theo Tuoitre

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
•  Thư gửi chú kiểm lâm (15/05/2011)
•  Bài học từ cánh đồng (15/05/2011)
•  Cần tôn trọng khách nước ngoài (15/05/2011)
•  Xin trả lại em tuổi thơ (14/05/2011)
•  Luyện chữ bằng roi: có được không? (20/03/2011)
•  Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc (15/03/2011)
•  Trẻ tự tử v́ áp lực gây rối loạn tâm thần (09/03/2011)
•  Khi 9X yêu và quan hệ t́nh dục quá sớm (07/03/2011)
Ư kiến chúng em!

Nhóm học sinh tiểu học (Cầu Giấy- Hà Nội), ngày 25/12/2005:
"
Ở trường, chuyện chúng tôi bị cốc vào đầu, đánh vào lưng là chuyện rất b́nh thường. Bị đánh v́ dốt, cốc đầu lại dốt thêm. Mong rằng các thầy cô giáo và nhà trường qua trang Web này, biết việc đánh học sinh là sai, không làm thế nữa để nền giáo dục ngày càng tốt hơn, học sinh thông minh hơn và không cảm thấy bị xúc phạm!
"
Một em học sinh lớp 5 tại Hà Nội, ngày 24/12/2005:
"
Em thấy câu chuyện về việc trẻ em không được phát biểu ư kiến trong trường học trong trang Web này thật đúng như ở trường em. Có những lúc với những giờ giảng mẫu có người dự giờ, bạn nào nào hay trả lời sai không đươc phát biểu v́ cô sợ làm mất uy tín của trường. Thế là nếu chúng em nghĩ sai th́ cô cũng không biết. Giá mà các cô nghe được chúng em nói chuyện với nhau như thế nào nhỉ?
"

Bạn Nguyen Hoang Minh Kha (tuoiteen_thehe8x@yahoo.com):

"Theo cháu, chương tŕnh dạy học hiện nay của cấp 1 là quá nhiều và quá nặng. Các em học sinh phải đem quá nhiều sách vở khi đi học. Có lần đi trên đường, cháu thấy có em học sinh cấp 1, người th́ nhỏ mà phải mang 1 cái cặp rất to và nặng, nh́n thật tội nghiệp. Cháu mong sao Bộ GD-ĐT có thể giảm bớt chương tŕnh cấp 1..."

Nên khoe ǵ: thân xác và phẩm giá...
Bùng phát bạo lực học đường: Đừng thờ ơ với cái xấu!
Trẻ trầm uất do bị ngược đăi
Phải chăng có "nghề ăn xin"?
1/3 học sinh Việt Nam bị thấp c̣i
Ban soạn thảo lên tiếng về Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi
Lớp học... 10m2
Trị trẻ quá hiếu động bằng thuốc - con dao hai lưỡi
Khi trẻ con thiếu tṛ chơi xuân
Bài cuối: Xử lư theo luật pháp
Bài 5: Về nhà
Bài 4: Ông bà chủ
bài 3: “C̣” và “sang tay”
Bài 2: “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt
Bài 1: 18 giờ mỗi ngày ở xưởng may