Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Nhịp cầu chia sẻ
Một học sinh mất cả gia đ́nh v́ HIV/ADS
Cập nhật 2/24/2009 5:25:38 AM
Em Trần Thị Oanh.
Em Trần Thị Oanh.
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Ngôi nhà đổ nát, một em bé khoảng mười bốn tuổi ôm di ảnh của mẹ khóc nức nở. Đó là em Trần Thị Oanh học sinh lớp 8D trường THCS Bảo Thành (huyện Yên Thành, Nghệ An). Bố, mẹ và em trai của Oanh đă bị “tử thần ết” cướp đi sinh mạng.

Thảm họa 
 
Năm 1995 anh Trần Văn Thuyết kết duyên với chị Nguyễn Thị Hợi người cùng làng. Năm đó sinh con gái đầu ḷng là Trần Thị Oanh. Tuy chỉ với vài sào ruộng khoán cuộc sống c̣n nhiều khó khăn nhưng tiếng cười luôn đầy ắp trong căn nhà nhỏ của họ.

Để có thêm thu nhập đỡ đần cho vợ con, anh Thuyết đă theo bạn vào Nam làm thuê. Lăn lộn kiếm sống được năm năm, do sức khỏe yếu và hay bệnh tật nên anh phải trở về. Một năm sau chị Hợi sinh tiếp đứa con trai. Từ đó anh Thuyết đổ bệnh, nằm liệt giường hàng tháng trời. Khi chị đưa anh đi bệnh viện th́ các bác sĩ cho biết anh đă nhiễm HIV giai đoạn cuối. Như tiếng sét ngang tai chị ngất lên ngất xuống.

Chị yêu cầu cả nhà làm xét nghiệm. Không có nỗi đau nào hơn là chị và đứa con trai nhỏ cũng dương tính với HIV. Cú sốc đó đă làm cho chị đột quỵ nằm liệt giường. Đă mấy lần chị nghĩ đến cái chết để giải thoát nhưng nh́n chồng con như vậy chị không nỡ. Nghị lực và thiên chức của người mẹ đă giúp chị chống chọi với bệnh tật và sự xa lánh ḱ thị của người đời.
 
Một ḿnh chị chạy ngược, chạy xuôi làm lụng để kiếm tiền thuốc thang cơm cháo cho chồng cho con, nhưng rồi những gánh củi bó rau của chị cũng chẳng ai mua v́ họ sợ... Có nhiều lúc nhà không có lấy hột gạo, chồng nằm liệt giường, hai đứa con đói cơm nheo nhóc, chị lại khóc không thành tiếng. Không thể chết đói ! Chị đi các xă khác làm thuê, ai thuê ǵ làm nấy, mua rau quả chợ này đi bán chợ xa khác. Không thể kể hết nỗi vất vả, tủi nhục khi chị phải vừa nuôi chồng con bệnh tật vừa phải chịu đựng “án tử h́nh” và nỗi đau bị cô lập, bị ḱ thị xa lánh của mọi người. Chị cứ thui thủi đi về không một lời chào hỏi của xóm giềng.
 
Hơn 8 tháng nằm dính chiếu anh Thuyết từ giă cơi đời. Chưa hết tang chồng th́ đứa con trai của chị cũng theo cha về đất. Nỗi đau nối tiếp nỗi đau, khổ cực và bệnh tật đè nặng lên vai, chị cũng đổ bệnh và “đi” theo chồng con trong một đêm mưa gió. Ba cái chết v́ "ết" trong một gia đ́nh đă náo động cả vùng quê Bảo Thành vốn rất yên b́nh.
 
Ông Trần, một thầy giáo về hưu ở gần nhà em Oanh nói: “Dân chúng ở đây hiểu biết về HIV/ADS c̣n hạn chế, và cả gia đ́nh anh Thuyết cũng vậy nên cái chết đến nhanh. Nếu như không có sự ḱ thị xa lánh của mọi người và bản thân từng người trong gia đ́nh biết cách bảo vệ và điều trị theo hướng dẫn của bác sĩ th́ thảm hoạ đâu dồn dập như thế. Đau đớn hơn cả bệnh tật là sự ḱ thị xa lánh của mọi người. Đó là điều khủng khiếp nhất. Khi anh Thuyết, chị Hợi và con trai chết chẳng có ai dám vô thắp hương v́ họ sợ nhiễm HIV....!?"
 
Tuổi thơ cạn nước mắt.

 

 

Em Oanh trước ngôi nhà rách nát mà cha mẹ để lại.

Chúng tôi vào nhà em Oanh, một không khí hoang tàn lạnh lẽo bao trùm. Ngôi nhà bị sập hẳn gian phía nam, gạch ngói vỡ tung, hai gian c̣n lại là hai bàn thờ, phía trái thờ anh Thuyên và đứa con trai, phía phải thờ chị Hợi, bàn thờ bị mọt ăn rỗng, mạng nhện giăng đầy, chân hương bị chuột húc đổ tung tóe....

Cám cảnh, chúng tôi dựng lại bát hương và thắp cho những người xấu số nén hương. Bé Oanh bơ phờ, ngơ ngác đứng một chỗ từ năy đến giờ bỗng nhiên ôm lấy chân bàn thờ mẹ ̣a khóc. Chúng tôi không cầm được nước mắt. Hỏi chuyện, Oanh cứ nấc lên một cách tức tưởi, lời em thổn thức, đứt quăng. Qua làng xóm và các thầy cô giáo chúng tôi cũng chắp nối được sự việc.
 
Năm học lớp hai bố mất, Oanh đến trường không có bạn bè nào chơi cùng, đôi khi c̣n bị chúng bạn chửi là "đồ si đa" và bị ném mọi thứ vào người. Mỗi  giờ ra chơi nh́n bạn bè nô đùa Oanh chỉ biết thui thủi bên gốc cây, nước mắt đầm đ́a. Nhiều lần em không dám đi học mà cũng chẳng đi ra đường. Cũng may là cô giáo Thùy chủ nhiệm đă lên tiếng bênh vực, cô đến nhà động viên để Oanh tiếp tục đến trường.

Buổi đi học buổi ở nhà Oanh ra đồng bắt cua, bắt ốc, vào rừng kiếm củi để đỡ đần cho mẹ. Khi mẹ nằm liệt giường 4 tháng, một ḿnh Oanh chăm sóc mọi sinh hoạt cá nhân cho mẹ. Oanh trở thành lao động chính, từ đồng áng cho đến mọi việc. Làng xóm thương t́nh, đôi lúc người cho bơ gạo, củ khoai nhưng họ cũng chỉ đến bỏ trước cổng rồi về.
 
Khi người mẹ yêu thương cũng bỏ em mà “đi”, sự kỳ thị và xa lánh của làng xóm càng khủng khiếp hơn. Không chịu đựng được nên em đă mấy lần bỏ đi, nhưng chỉ đến bến tàu rồi lại trở về v́ trong túi không có tiền, và cũng chẳng biết đi đâu....
 
Thấy đứa cháu tội nghiệp, anh em họ tộc đă đưa Oanh đi xét nghiệm ở bệnh viện tỉnh và trung ương. Thật may mắn, em không bị nhiễm bệnh như bố mẹ, nhưng đến trường vẫn không có bạn nào chơi với em. Thầy giáo Trần Duy Tồn (chủ nhiệm lớp em Oanh) cho biết: “Chúng tôi cũng đă tập hợp học sinh toàn trường kêu gọi ủng hộ và giang rộng ṿng tay với em Oanh để em đến trường vui vẻ nhưng vẫn c̣n sự kỳ thị. Bởi vậy nên  em Oanh lúc nào cũng buồn rầu, tự ti và sống khép ḿnh. Thương em lắm nhưng chúng tôi cũng chẳng làm ǵ khác được. Em Oanh là một học sinh có học lực khá, nếu có điều kiện chắc chắn em sẽ là một học sinh giỏi toàn diện ”.
 
Hiện nay em Oanh được anh em họ hàng chia nhau đón về nuôi, nhưng cuộc sống đang hết sức bấp bênh. Mong sao Trường THCS Bảo Thành, chính quyền địa phương và cộng đồng mở rộng ṿng tay nhân ái giúp đỡ em cả về tinh thần cũng như vật chất để em vượt qua được giông băo trong cuộc đời .
 
Mọi chia sẻ, động viên và giúp đỡ xin tới địa chỉ: Em Trần Thị Oanh, học sinh lớp 8D trường THCS Bảo Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.

Văn Thị Hồng Nhung (Theo Nghệ An điện tử)

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Những đứa trẻ mắc bệnh lạ ở Đà Bắc (Ḥa B́nh) (08/11/2011)
•  Cô ơi, cô có biết... (25/06/2011)
•  Ước mơ nhỏ bé của Uyên (22/06/2011)
•  Cô giáo như mẹ hiền (15/05/2011)
•  Sinh nhật của ông bà ngoại (15/05/2011)
•  Cho em một mái ấm (15/05/2011)
•  Những câu nói xấu xí (17/04/2011)
•  Nguyễn Thị Thanh Thúy: Cháu thích nghề luật sư, nông nghiệp và viết báo (31/03/2011)
•  Quà cho má (30/03/2011)
•  Khi con không đ̣i yêu thương... (27/03/2011)
Trẻ em khắp nơi!

    "Chúng ḿnh là các thành viên thuộc nhóm trẻ ṇng cốt của trường THCS Liên Châu, Yên Lạc, Vĩnh Phúc, tham gia vào các hoạt động truyền thông về Quyền trẻ em. Tháng 10 này, bọn ḿnh được tập huấn về kỹ năng viết báo cho CMVN.ORG. Hăy chờ những tác phẩm của 30 bạn thuộc nhóm của chúng ḿnh nhé!"
Bác Từ và em bé có HIV ở xóm em
Trái tim ấm và một triệu đô la
Xă Thường Thắng tặng áo ấm cho trẻ em nghèo
Kỳ thị đẩy trẻ có HIV ra khỏi trường học
Kư ức về một cái tết buồn
Chữa "bệnh" chán học cho trẻ sau nghỉ Tết
Mẹ đă cho con tất cả…
Một lời hứa
C̣n đâu kí ức tuổi thơ
Những cách đơn giản giúp trẻ làm quen với chữ cái
Chàng trai tật nguyền v́ cứu bạn được Chủ tịch nước khen
Trăm mảnh đời… đi bụi
13 tuổi, một ḿnh đạp xe vào Nam t́m mẹ
Sư thầy làm "cha" 5 đứa trẻ
Đề pḥng bệnh gia tăng đầu năm ở trẻ