Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Chuyện cần lên tiếng
Phải chăng có "nghề ăn xin"?
Cập nhật 6/1/2009 11:28:11 PM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Cứ mỗi lần qua lại trên bến xe buưt Cầu Giấy đối diện cổng trường đại học Giao Thông Vận Tải, tôi thường chứng kiến cảnh trẻ con ăn xin. Đó là điều quá quen thuộc đến nỗi tôi thường không để ư đến chuyện đó.

  Sáng nay, trong lúc rảnh rỗi thoải mái ngồi chờ xe buưt, h́nh ảnh hai đứa bé ăn xin bất chợt gợi suy nghĩ trong trí óc tôi. Ánh mắt van nài của chúng làm tôi mủi ḷng, cho chúng một ít tiến và kéo chúng lại ngồi cùng và ăn một ít quà sáng mà tôi đă chuẩn bị trước.
Tôi ṭ ṃ hỏi chúng một vài chuyện cho vui. Như một phản xạ tự nhiên, hai đứa nhỏ díu người lại nói ríu ran trong miệng một lời nào đó không được tử tế lắm th́ phải. Hỏi tên mới biết một đứa tên Hoa một đứa tên Chiến đều đến từ Thanh Hoá. Chúng ngoảnh đi xin những người khác ở bến. Câu chuyện sẽ chẳng có ǵ nếu người phụ nữ lớn tuổi ngồi cạnh tôi không tiếp chuyện. Tôi bất giác quay sang hỏi cụ thể hơn điều ḿnh vừa nghe thoáng qua.
   - Thương ǵ chúng nó! thành nghề rồi đấy!
   -   Bác đă đi lại trên bến xe buưt này hàng chục năm rồi, từ khi cái con bé cao cao kia c̣n bé tí, ngày nào mà bác chẳng gặp nó. Cũng phải đến bảy tám năm rồi c̣n ǵ. Chúng nó hư hỏng lắm, cha mẹ bắt chúng nó đi ăn xin đấy....đúng là ăn xin cũng có truyền thống.  
Một hôm, mải đợi chuyến xe buưt để trở về nhà, tâm trạng tôi đang chán ngán v́ phải đợi chờ quá lâu. Bất chợt có ai đó kéo áo tôi, th́ ra là cậu bé ăn xin. Thường th́ tôi làm ngơ khi lũ trẻ ăn xin ở đây đến gần, hôm nay tôi thấy thương thương thằng bé nên cho nó vài ngh́n lẻ và toan quay đi. Nhưng thật lạ ! Thằng bé cứ nh́n tôi một lúc lâu mà chẳng rời chân nửa bước. Trong đầu tôi nảy ra một điều khó hiểu, tôi ngồi lại  ghế chờ và kéo thằng bé lại nói chuyện.
        - Em tên là ǵ?
         - Thắng
        Tại sao em lại nh́n chị kĩ quá vậy?
          - Giống  ! Chị rất giống mẹ em ở quê
        Ở quê à. quê em ở đâu?
      Thằng bé ngượng ngùng trả lời một cách thỏ thẻ…
     -   Thế em học lớp mấy rồi?
       -  Không đi học, không biết chữ... thằng bé nói với giọng khó hiểu..
   Mấy câu trả lời của thằng bé đă làm tôi suy nghĩ đôi điều trong ḷng. Dù thấy vui vui  khi biết lư do thằng bé nh́n chằm chằm tôi là v́ tôi giống mẹ nó. Tôi thầm nghĩ chắc nó đang nhớ mẹ nó lắm. Nhưng cha mẹ nó ở đâu mà lại để nó bơ vơ ăn xin giữa chốn đông người thế này? Dẫu hoàn cảnh nào th́ các em cũng vẫn là con người, các em vẫn sống và cần có t́nh cảm. Tôi hiểu và thông cảm với ánh mắt khát khao t́nh mẫu tử của cậu bé…
   Tôi chợt nghĩ: Chừng ấy năm cuộc đời đă cho em những ǵ và lấy đi những ǵ. Ăn xin thế này được bao nhiêu, khi bàn chân mỏi khi gục ngă v́ bệnh tật ai sẽ nâng đỡ em dậy để tiếp tục sống. Liệu em sẽ thành người tốt trong cái môi trường tốt xấu lẫn lộn như chốn này. Em sẽ về đâu trong những tháng ngày tiếp theo của cuộc đời?
Ăn xin có thể gọi là một nghề được ư? Có bậc cha mẹ nào sinh ra con lại nghĩ rằng con ḿnh có thể trở thành kẻ ăn xin hay không?
H́nh ảnh nhưng em bé ăn xin cứ măi theo tôi suốt cả chặng đường. Hăy chung tay góp sức để bớt đi những cảnh đời như cậu bé ăn xin bạn nhé.
 
 
Chu Thị Thùy Sinh viên K56, Khoa Việt Nam học, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
•  Thư gửi chú kiểm lâm (15/05/2011)
•  Bài học từ cánh đồng (15/05/2011)
•  Cần tôn trọng khách nước ngoài (15/05/2011)
•  Xin trả lại em tuổi thơ (14/05/2011)
•  Luyện chữ bằng roi: có được không? (20/03/2011)
•  Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc (15/03/2011)
•  Trẻ tự tử v́ áp lực gây rối loạn tâm thần (09/03/2011)
•  Khi 9X yêu và quan hệ t́nh dục quá sớm (07/03/2011)
Ư kiến chúng em!

Nhóm học sinh tiểu học (Cầu Giấy- Hà Nội), ngày 25/12/2005:
"
Ở trường, chuyện chúng tôi bị cốc vào đầu, đánh vào lưng là chuyện rất b́nh thường. Bị đánh v́ dốt, cốc đầu lại dốt thêm. Mong rằng các thầy cô giáo và nhà trường qua trang Web này, biết việc đánh học sinh là sai, không làm thế nữa để nền giáo dục ngày càng tốt hơn, học sinh thông minh hơn và không cảm thấy bị xúc phạm!
"
Một em học sinh lớp 5 tại Hà Nội, ngày 24/12/2005:
"
Em thấy câu chuyện về việc trẻ em không được phát biểu ư kiến trong trường học trong trang Web này thật đúng như ở trường em. Có những lúc với những giờ giảng mẫu có người dự giờ, bạn nào nào hay trả lời sai không đươc phát biểu v́ cô sợ làm mất uy tín của trường. Thế là nếu chúng em nghĩ sai th́ cô cũng không biết. Giá mà các cô nghe được chúng em nói chuyện với nhau như thế nào nhỉ?
"

Bạn Nguyen Hoang Minh Kha (tuoiteen_thehe8x@yahoo.com):

"Theo cháu, chương tŕnh dạy học hiện nay của cấp 1 là quá nhiều và quá nặng. Các em học sinh phải đem quá nhiều sách vở khi đi học. Có lần đi trên đường, cháu thấy có em học sinh cấp 1, người th́ nhỏ mà phải mang 1 cái cặp rất to và nặng, nh́n thật tội nghiệp. Cháu mong sao Bộ GD-ĐT có thể giảm bớt chương tŕnh cấp 1..."

Nên khoe ǵ: thân xác và phẩm giá...
Bùng phát bạo lực học đường: Đừng thờ ơ với cái xấu!
Trẻ trầm uất do bị ngược đăi
1/3 học sinh Việt Nam bị thấp c̣i
Ban soạn thảo lên tiếng về Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi
Lớp học... 10m2
Trị trẻ quá hiếu động bằng thuốc - con dao hai lưỡi
Khi trẻ con thiếu tṛ chơi xuân
Trẻ thơ trắng đêm mưu sinh
Bài cuối: Xử lư theo luật pháp
Bài 5: Về nhà
Bài 4: Ông bà chủ
bài 3: “C̣” và “sang tay”
Bài 2: “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt
Bài 1: 18 giờ mỗi ngày ở xưởng may