Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Kiến thức, kỹ năng nhà báo
Người Hà Nội nh́n từ Sóc Sơn...
Cập nhật 6/9/2009 3:33:17 PM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Trong tôi Hà Nội vẫn thật đẹp. Nhưng Hà Nội trong tôi không chỉ thật cổ kính, lấp lánh phố phường…Giờ đây khi nh́n xa hơn về Sóc Sơn, có ǵ đó trong khoé mắt làm cho tôi nh́n những vẻ đẹp ấy không c̣n được rơ như trước nữa!

          Khuất lấp sau những ánh đèn rực rỡ sắc màu là thứ ánh sáng le lói hắt ra từ những ngọn đèn điện chỉ đủ soi mặt người, từ những ngôi nhà cấp bốn, những ngôi nhà lợp mái lá….
Dường như nơi đây là một Hà Nội quá xa để ánh đèn thành phố có thể vươn tới.
Thay bằng xe cộ tấp nập, những người ăn vận quần áo sang trọng, chải chuốt là những người “quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời”. Họ chỉ biết đến một mùi…bùn!
Nơi đây, câu ca dao:“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An” đă không c̣n nguyên nghĩa.
Nơi mà tôi đang nói đến là một xă khó khăn nhất của huyện Sóc Sơn – Hà Nội – nơi tôi đă sống những ngày hè sinh viên t́nh nguyện, nơi đă trở thành một miền kư ức của tôi.
Những con đường mà chúng tôi đi qua dường như đă khắc sâu tâm trí tôi. Nó đỏ màu của đất, nó vàng màu của nắng hè, nó xanh màu của đồng lúa nhưng bàng bạc một màu ǵ đó của cái nghèo…
Đến và chứng kiến cuộc sống nơi đây, tôi mới thực sự hiểu được sâu sắc hai chữ “kiếp người”. Cái quy luật “sinh - lăo - bệnh - tử” mà tôi đọc được trong Nho giáo tưởng chừng nó thật bằng phẳng nhưng giờ đây tôi đă biết thêm một điều đó là đằng sau những cái gạch nối thẳng hàng ấy là những lớp sóng gập ghềnh. Mỗi một gia đ́nh, một con người ở nơi đây đă dạy cho tôi biết thế nào là cuộc sống.
Tôi hiểu thêm nỗi cực của một người mẹ tần tảo nuôi con, chỉ một ḿnh với bốn đứa con đang ốm lay ốm lắt v́ cái nghèo, cái đói. Biết đến những người bà đang phải c̣ng lưng ngoài kia  ṃ từng con ốc…
Những ngày ngồi bên các em bên lớp học t́nh nguyện, tôi giới thiệu cho các em học sinh Tiểu học về một Thăng Long Ngàn năm có Hồ Hoàn Kiếm, có đền Ngọc Sơn, có Tháp Bút “viết thơ lên trời cao”, có Chùa Một cột…và tất cả những ǵ thuộc về Hà Nội….
Nói đến cái ǵ các em cũng biết nhưng đối với các em th́ nó lại là một miền đất nào đó rất xa, nơi mà các em chỉ nghe nói chứ chưa một lần được đặt chân.
Tôi chợt nghĩ: vài chục cây số thôi mà xa thế ư?  Hà Nội à? “em muốn đến lắm cô ạ!”.  “Th́ các em vẫn chẳng đang sống ở Hà Nội đó sao?”. …
Tôi không sao quên được ánh mắt buồn buồn xa xăm của một em bé khi em kể cho tôi nghe về gia đ́nh ḿnh. Đó là một cái nh́n của một ánh mắt chưa lớn nhưng lại chứa đựng đầy những suy tư về cuộc sống.
Xin được cảm ơn Sóc Sơn đă cho tôi trở lại kư ức tuổi thơ ấy! Nhưng lại thấy buồn biết chừng nào. Cuộc sống đă có nhiều đổi khác vậy mà nơi đây vẫn giữ lại những nguyên nếp sống của một miền quê nghèo mà không phải ở đâu chúng ta cũng có thể bắt gặp.
Có phải v́ Sóc Sơn này bảo thủ, không hội nhập, đổi mới? Hay là không dám vứt bỏ cái áo đă bạc màu, sờn vai để thay vào đó là một chiếc áo hiện đại?...H́nh như không phải thế.
Đă từ lâu rồi, mùa hè nào cũng có sinh viên t́nh nguyệnvề đây. Ngày lễ, ngày Tết nào cũng có đoàn công tác của Thành phố về tặng quà cho các gia đ́nh nghèo. Thế nhưng Sóc Sơn vẫn chưa hết nghèo…
Tôi viết những ḍng này khi trên phố người ta đang nhộn nhịp những công tŕnh tu sửa chuẩn bị cho lễ hội Ngàn năm Thăng Long. Khi Sóc Sơn vẫn b́nh yên như người ngoài cuộc dẫu đă trở thành Thủ đô từ rất lâu rồi.
Tôi chạnh ḷng khi nghĩ về con người và những miền quê khác từ Hà Tây, Ḥa B́nh, Vĩnh Phúc…bỗng chốc thành người Thủ đô…
Tạm biệt quê xưa để về với Hà Nội, và bao giờ họ sẽ tạm biệt Hà Nội xa để về với Thăng Long gần!
Trong tôi Hà Nội vẫn thật đẹp. Nhưng Hà Nội trong tôi không chỉ thật cổ kính, lấp lánh phố phường…Giờ đây khi nh́n xa hơn về Sóc Sơn, có ǵ đó trong khoé mắt làm cho tôi nh́n những vẻ đẹp ấy không c̣n được rơ như trước nữa!
Tôi vẫn rất yêu Hà Nội. Tôi yêu những con đường đủ các màu sắc và yêu cả những con đường hún hút không có ánh đèn. Yêu những đứa trẻ kháu khỉnh sang trọng đầy chất thị thành, nhưng tôi cũng không bao giờ quên h́nh ảnh những em bé lấm lem bùn đất vẫn chăm chỉ đến trường.
Tôi thật thích thú khi ngắm nh́n những cánh đồng xanh ŕ như tấm thảm ở Sóc Sơn v́ nếu không có nó có thể sẽ không có Thăng Long.
Cuộc sống xô bồ đă có lúc khiến tôi chợt quên đi nơi ấy. Tôi cứ đi, cứ đi và để lại sau lưng những ǵ đă có. Cũng giống như chúng ta ngày nay liệu mấy ai biết đến c̣n có một Hà Nội như thế? 
Chẳng mấy nữa là đến lễ hội Ngàn Năm Thăng Long – Hà Nội. Thủ đô hiện đại vươn rộng tầm xa với tay ra các miền quê. H́nh như đang có một khoảng trống xa cách từ nông thôn đến thành thị ngay giữa ḷng Hà Nội. Khoảng trống ấy cần được lấp đầy để những người Hà Nội từ Sóc Sơn nh́n về vẫn thấy ḿnh mang bóng dáng Thăng Long…
Nguyễn Thị Thu Hiền K56 - Khoa Việt Nam học - Đại học sư phạm Hà Nội

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Pháp luật bảo vệ quyền của vị thành niên vi phạm pháp luật (21/03/2011)
•  Phát triển kỹ năng thực hành báo chí trên trang cmvn.org.vn (16/03/2011)
•  Tác động của nhóm đề tài t́nh bạn, t́nh yêu trên báo in đối với sự phát triển nhân cách của tuổi vị thành niên (Phần III) (03/03/2011)
•  Tác động của nhóm đề tài t́nh bạn, t́nh yêu trên báo in đối với sự phát triển nhân cách của tuổi vị thành niên (Phần II) (02/03/2011)
•  Tác động của nhóm đề tài t́nh bạn, t́nh yêu trên báo in đối với sự phát triển nhân cách của tuổi vị thành niên (PHẦN I) (02/03/2011)
•  Tâm lư học sáng tạo và sự phát triển năng lực của đội ngũ những người làm báo nước ta. (23/02/2011)
•  Báo điện tử cho trẻ em và về trẻ em hiện nay (21/02/2011)
•  Bức ảnh về trẻ em hay nhất năm 2008 (12/02/2009)
•  “Không nghe qua câu chuyện mà sống cùng nhân vật” (22/12/2008)
•  Trẻ em tham gia sản xuất các chương tŕnh truyền h́nh – Tại sao không? (01/12/2008)
Trẻ tự kỷ: người làm truyền thông nên biết
Giáo dục giới tính toàn cầu
Quy định về chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non
Tiết lộ về những người ghi thước phim bạo hành chấn động
Tôn trọng trẻ em trong ống kính nhà quay phim như thế nào?
Một số điểm cần biết về Qui chế giáo dục hoà nhập trẻ khuyết tật
Tóm tắt nội dung Công ước của Liên hợp quốc về Quyền trẻ em dành cho các nhà báo
Thủ tục nhận trẻ em Việt Nam làm con nuôi
Bức ảnh thay đổi cái nh́n về chiến tranh
Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng
Về “Sự tham gia của trẻ em” trong chương tŕnh truyền h́nh
Có nên giật tít kiều này?
Sự tham gia của trẻ em và giải thưởng "Nhà báo với trẻ em Việt Nam" hàng năm
Tập huấn kỹ năng viết báo cho trẻ em Liên Châu (Yên Lạc, Vĩnh Phúc)
Một vài ư kiến trong Lễ trao giải "Nhà báo với trẻ em Việt Nam"