Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Nhịp cầu chia sẻ
Kư ức về một cái tết buồn
Cập nhật 2/22/2011 12:36:13 AM
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Đă là kỉ niệm, th́ dù vui hay buồn th́ cũng khó mà quên được. Nó in hằn mă hóa trong tôi một kỉ niệm sâu lắng… đă có khi tôi thử quyên đi kỉ niệm đó nhưng nó càng trôi lên mănh liệt hơn, rạo rực hơn… tựa như nó muốn bốc cháy để tôi nh́n rơ gương mặt tôi hơn trong quá khứ…và kỉ niệm của tôi có lẽ chỉ là sự tổn thương của tận sâu thẳm niềm tin.

Khi nói về niềm tin, nó nghĩ con ngươi ta không thể sống mà không có niềm tin vào bất cứ thứ gì. Niềm tin cũng có những sức mạnh rất diệu kì của riêng nó. Nhưng khi niềm tin đã bị tổn thương, thì có lẽ chẳng có gì đáng buồn và đáng sợ hơn nữa.

Năm nó lên 5, làng nó vừa trải qua một trận lụt lịch sử khiến trâu, bò lợn gà nhà nó trôi theo dòng nước, bố nó lại ốm nặng. Mẹ nó vào viện chăm bố. Hai anh em nó ở với bà ngoại, tuy nghèo nhưng tình cảm mà bà nó dành cho anh em đã bù đắp được sự thiếu hụt của tình cảm gia đình và vật chất. Nhưng trong ký ức của nó có một kỉ niệm mà nó nhớ mãi không bao giờ quên được, đó là câu chuyện của một ngày tết giao thừa buồn năm bố nó nằm viện.

Đến những ngày này, trẻ con hàng xóm được gia đình mua cho áo mới, đồ chơi và bao nhiêu là bánh kẹo, nó với anh ở với bà, tuy bà rất thương cháu nhưng nào có tiền để cho cháu được bằng bạn bằng bè.

Bà nó đã chắt chiu phần tiền đi chợ ít ỏi để cho cho hai anh em được 500 đồng. Anh nó cầm trên tay tờ tiền 500 đồng màu đỏ mà hai anh em chẳng biết mua gì, mặt nạ, sung nước ư ? Giá hồi đó đã là 1500 đồng mua sao được. Suy đi tính lại mãi cuối cùng anh nó đã đưa số tiền đó đi mua một tờ giấy màu.

Anh nó sung sướng nói “sướng nhé, anh sẽ làm cho mày một lá cờ”, rồi anh nó cắt cẩn thận hình ngôi sao thật đẹp, rồi chạy khắp nơi để kiếm cây nứa về làm cán cờ cho nó, cuối cùng lá cờ đỏ cũng xong.

Nó cầm trên tay sung sướng và mãn nguyện, nó thích lắm. Lúc đó đối với nó lá cờ mà anh nó làm còn quý hơn đèn ông sao hay súng nước… quý hơn tất cả.

Còn số giấy màu vụn còn lại anh nó văn trên một cây gậy nhỏ thành hình cái cốc rồi cho nến vào trong. Thế là tết năm đó tuy không có đồ chơi đẹp nhưng nó và anh cũng đã có cái để mà đi chơi đêm giao thừa.

Tối hôm đó nó và anh được xin bà cho ăn cơm từ rất sớm để đi chơi cùng bạn bè trong xóm.

Sau khi ăn cơm xong nó và anh hí hửng cầm lá cờ ra đường để đi diễu hành cùng lũ bạn, vừa đi được một lúc cây gậy của anh nó bỗng nhiên bốc cháy, hóa ra có một lũ nghịch ngợm phía sau đã châm nến đốt đèn của anh nó, rồi đến lá cờ của nó cũng bị lũ đó xé làm đôi.

Chúng trừng mắt nói “quê mùa, đi giễu hành mà cầm cờ, xé đi cho đỡ xấu đội hình…” lúc đó nó tức lắm, tủi thân lắm nhưng nào làm được gì! Đánh nhau à, hai anh em nó sao đánh được một lũ băn trợn đó, chạy về nhà thì có ai mà mách, mách ai… nhưng rồi thì hai anh em nó cũng bỏ qua chuyện đó lại lũi thỉu theo đoàn đi cho hết đoạn đường.

Năm đó, do làng nó bị bão lũ cuốn trôi nên những đứa trẻ trong làng đều được phát kẹo ủng hộ của bà con cả nước trong dịp tết giao thừa, nó khoái lắm kể từ khi bố nó nằm viện mấy khi nó có được cái kẹo nào mà ăn đâu. Ba cô phát kẹo lại là hàng xóm của nó, nó thầm nghĩ “mình đằng nào cũng có phần”.

Nhìn những túi kẹo nhỏ được gói sẵn nó sèm nhỏ dãi, cứ đọc hết tên đứa này đến đứa khác lên nhận, nó cứ đợi… nó ngồi đợi mãi cho đến lượt mình nhưng vẫn chưa thấy cho đến khi đống kẹo cứ cạn dần và trên tay lũ bạn nó đứa nào cũng có kẹo mà tên nó vẫn chưa được đọc. Cho đến lúc trong túi còn hai gói kẹo nhỏ thì nó thầm nghĩ chắc chắn là của hai anh em mình rồi…

Nhưng cuộc đời không như nó nghĩ. Cô phát kẹo nhìn quanh thấy nó mặt buồn tiu ngồi đó, cô hỏi “chưa có kẹo à” nó nhanh nhẩu “cháu chưa ạ”, nó mừng thầm trong bụng, cuối cùng cũng đến lượt mình rồi, nhưng lời của cô bên cạnh chen vào “bố mẹ nó chưa đóng tiền quỹ xóm, thì làm gì có phần kẹo cho mà phát” rồi cuối cùng hai gói kẹo đó được hai cô kia gọi con họ lại cho đưa về, buổi phát kẹo kết thúc mà nó vẫn đứng đó.

Đôi mắt nó cố kìm lại không cho giọt nước chảy ra, nó không khóc nhưng cảm thấy tủi thân và gét cay gét đắng mấy cô phát kẹo mà không cho nó…Nó đã hiểu, thế mà nó nghĩ cứ đợi là có kẹo như bao đứa khác. Trong đầu nó bây giờ không nghĩ được gì nữa nó chạy thật nhanh về nhà với bà ngoại nó mà quên rằng nó đã khóc… về đến nhà nó lao vào lòng bà ngoại nó. Bà nó hỏi đi chơi về có vui không, nó im lặng không nói gì !.

Bà nó lặng lẽ lấy quả bưởi trên bàn thờ xuống, “cậu cho lúc chiều đó” rồi ba bà cháu cùng ăn những múi bưởi thật ngon và mát, đến bây giờ nó vẫn không quên được vị ngọt của những múi bưởi mà ba bà cháu cùng ăn, và ánh mắt mà cô phát kẹo mà không cho nó, nó nhớ mãi.

Kinh Bang

 

TranBang TranBang

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Những đứa trẻ mắc bệnh lạ ở Đà Bắc (Ḥa B́nh) (08/11/2011)
•  Cô ơi, cô có biết... (25/06/2011)
•  Ước mơ nhỏ bé của Uyên (22/06/2011)
•  Cô giáo như mẹ hiền (15/05/2011)
•  Sinh nhật của ông bà ngoại (15/05/2011)
•  Cho em một mái ấm (15/05/2011)
•  Những câu nói xấu xí (17/04/2011)
•  Nguyễn Thị Thanh Thúy: Cháu thích nghề luật sư, nông nghiệp và viết báo (31/03/2011)
•  Quà cho má (30/03/2011)
•  Khi con không đ̣i yêu thương... (27/03/2011)
Trẻ em khắp nơi!

    "Chúng ḿnh là các thành viên thuộc nhóm trẻ ṇng cốt của trường THCS Liên Châu, Yên Lạc, Vĩnh Phúc, tham gia vào các hoạt động truyền thông về Quyền trẻ em. Tháng 10 này, bọn ḿnh được tập huấn về kỹ năng viết báo cho CMVN.ORG. Hăy chờ những tác phẩm của 30 bạn thuộc nhóm của chúng ḿnh nhé!"
Bác Từ và em bé có HIV ở xóm em
Trái tim ấm và một triệu đô la
Xă Thường Thắng tặng áo ấm cho trẻ em nghèo
Kỳ thị đẩy trẻ có HIV ra khỏi trường học
Chữa "bệnh" chán học cho trẻ sau nghỉ Tết
Mẹ đă cho con tất cả…
Một lời hứa
C̣n đâu kí ức tuổi thơ
Những cách đơn giản giúp trẻ làm quen với chữ cái
Chàng trai tật nguyền v́ cứu bạn được Chủ tịch nước khen
Trăm mảnh đời… đi bụi
13 tuổi, một ḿnh đạp xe vào Nam t́m mẹ
Một học sinh mất cả gia đ́nh v́ HIV/ADS
Sư thầy làm "cha" 5 đứa trẻ
Đề pḥng bệnh gia tăng đầu năm ở trẻ