Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Nhịp cầu chia sẻ
Nguyễn Thị Thanh Thúy: Cháu thích nghề luật sư, nông nghiệp và viết báo
Cập nhật 3/31/2011 9:41:00 AM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Mục đích của cuộc tṛ chuyện giữa phóng viên Di Linh và em Thúy ,một trong hai nữ sinh một thời sa ngă trong vụ Hiệu trưởng mua dâm nữ ở Hà Giang, là phần nào xóa đi trong em những mặc cảm tội lỗi, khuyến khích em đến với tương lai bằng chính nghị lực của ḿnh.


Chiều ngày 10/3, khi TAND tỉnh Hà Giang vừa tuyên án thả tại tòa đối với bị cáo Nguyễn Thị Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy, hai nữ sinh một thời sa ngã đã không ngăn được dòng nước mắt hạnh phúc. Cũng ngay trong buổi chiều cùng ngày, gia đình, người thân của hai em đã lên tận trại giam (Công an tỉnh Hà Giang) để đón các em về nhà. Sáng ngày 11/3, tôi trở thành người khách xa lạ đầu tiên chiếm mất gần hết buổi sáng của ngày tự do đầu tiên sau gần hai năm cầm tù của Thúy…

Mục đích của cuộc trò chuyện này, chúng tôi muốn phần nào xóa đi trong em những mặc cảm tội lỗi, bởi, như một triết gia nào đó đã nói, đại ý: không được phép quay lưng lại quá khứ, nhưng cũng phải luôn nhìn về phía trước… 

Mô tả ảnh.
Nữ sinh Thanh Thúy đón nhận tự do.


PV: - Chào cháu. Tối hôm qua cháu có ngủ được không?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu không ngủ được chú ạ. Chú biết đấy, lần đầu tiên sau 18 tháng 6 ngày, cháu được ra bên ngoài mà không phải lo lắng, chờ đợi xem những gì sẽ đến với mình phía trước… 

PV: - Thế cảm giác của cháu như thế nào?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu chưa có chuyến đi xa trong đời nào dài như thế, xa mẹ, xa các em, và tưởng như sẽ phải rất lâu nữa mới được gặp. Lúc được về đến nhà, cháu thấy lâng lâng và nhẹ bẫng. Thấy không khí bên ngoài sao mà ngọt đến thế… 

PV: - Lúc tòa bắt đầu tuyên án, cháu có hồi hộp không?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Dạ, hồi hộp chết đi được. Cứ tưởng như tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. 

PV: - Và khi chú Thẩm phán tuyên thả cháu tại tòa, cảm giác của cháu lúc ấy thế nào?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu tưởng như lúc ấy cháu không có chân chú ạ. Người nhẹ bẫng như đang bay lên. Mừng, hạnh phúc, lo lắng, sợ hãi…, tất cả cứ trộn lẫn vào nhau. Cháu tưởng cháu nghe nhầm. Cháu lấy tay nọ véo tay kia, xem mình có mơ ngủ không… 

PV: - Thế cháu cuối cùng cũng không mơ ngủ, đúng không?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Lúc ấy cháu nhìn sang phía Hằng (Thúy đứng giữa trước vành móng ngựa –p.v), thấy Hằng cũng khóc. Xung quanh, đám đông vây kín đến nghẹt thở, họ nhắc lại: thả rồi, thả rồi. Thế là cháu tin đấy là thật, cháu không nghe nhầm. 

Nữ sinh Thanh Thúy trong góc học tập ở nhà
Nữ sinh Thanh Thúy trong góc học tập ở nhà


PV: - Lúc ấy, người đầu tiên mà cháu muốn nhìn, khi cháu được thả tự do ấy, là ai?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Là mẹ chú ạ. Mặc dù xung quanh rất đông, nhưng cháu biết mẹ đứng ngay phía sau cháu. Mẹ không nói, mẹ chỉ thở rất sâu. Tiếng thở ấy, cháu quen từ bé tý nên cháu biết. 

PV: - Chú vẫn muốn nghe cháu nói về cảm giác khi cháu được tòa tuyên thả tự do?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Khi tòa tuyên án, sau đó chú Hùng (Thẩm phán Cao Xuân Hùng – chủ tọa phiên xét xử vụ án) đọc quyết định thả tại tòa cho cháu và Hằng, rồi chú ấy căn dặn, chúc mừng chúng cháu: về nhà rồi không được vi phạm pháp luật, vì vẫn bị án treo và có thời gian thử thách; phải rèn luyện và nỗ lực để trở thành công dân có ích… Tai cháu ù đi, không nghe được rõ những gì xung quanh, và hai đứa òa khóc tại tòa.

Lúc các anh chị công an đưa chúng cháu từ trên phòng xử (tầng 2) xuống cầu thang để ra xe chở phạm, đến cầu thang, cháu nghe thấy một anh công an bảo: quên mất, thả tay nó ra… Cháu sẽ nhớ mãi cảm giác ấy, vì thực sự, lần đầu tiên sau nhiều tháng nay bước chân của cháu có chủ đích. Những lần trước ấy, (các phiên xử trước), nếu không có các anh ấy dìu chắc cháu quỵ xuống, không bước đi được thật.

Về đến trại giam, cháu vẫn cứ đi vào trong trại như bình thường, vì lúc ấy cháu vẫn chưa ý thức được là cháu vừa được thả ra xong. Mẹ cháu, dì cháu đến đón. Mấy giám thị trại giam giữ cháu bên ngoài, bảo: đứng ở đây, không được vào. (Mày) mà vào là chúng tao vi phạm quy chế, lại bị xử lý kỷ luật… Cháu thích lắm.

PV: - Thế ai mang đồ ra cho cháu?

Nguyễn Thị Thanh Thúy:- Các chú ấy ạ. Có một cái giỏ nhựa đựng quần áo, mấy thứ linh tinh của con gái…

PV: - Thế cháu không kịp chào những người ở cùng phòng, đúng không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng chú ạ, cháu không được vào nên không chào được.

PV: - Vậy sáng hôm qua, trước khi được đưa đến tòa, cháu đã kịp chào họ chưa?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Dạ chưa, vì cháu không biết hôm nay cháu được thả. Cháu cứ nghĩ, như những lần trước cháu sẽ lại vào trong buồng giam.

PV: - Cháu ở với ai, phòng giam của cháu có mấy người?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: -Phòng cháu có ba người. Cháu với hai người phụ nữ H’mông.

PV: - Cháu không được ở chung với Hằng à?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Không chú ạ. Họ tách hai đứa chúng cháu, vì họ bảo là nếu ở chung sẽ có thể hai đứa thông cung. Mà đấy cũng là quy tắc, nội quy gì đó, cháu thấy bảo thế…

PV: - Thời gian đầu mới vào, chắc cháu buồn lắm nhỉ?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Mất hai tháng đầu cháu không ngủ được, cũng chẳng thiết ăn uống, và sợ hãi. Chẳng biết điều gì sẽ đợi mình ở phía trước.

PV: - Lúc buồn cháu làm gì?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Phòng giam giữ cháu có hai cái cửa, trong đó một cái cửa sổ bé bên trên, một cái cửa sổ dài (như cửa ra vào) hẹp và có nhiều song sắt. Cháu đứng vịn tay vào song sắt, nhìn ra bên ngoài. Đằng trước có một cái cây rất to, xong có một con chim sáng nào cũng đến hót…

PV: - Ừ, có thể lấy con chim ấy làm điểm mốc để đánh dấu thời gian, cháu nhỉ?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Buổi sáng thì có con chim ấy. Buổi chiều tối thì có tiếng cú, tiếng chim lợn, sợ lắm… Cháu không ngủ được là vì thế. Xong rồi cũng dần quen chú ạ.

PV: - Cháu có hay trò chuyện cùng với hai người cùng buồng giam không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Họ là người Mông, bị bắt vì tội buôn bán trẻ em. Hai tháng đầu cháu không biết nói gì với họ, vì không biết tiếng H’mông. Bây giờ thì cháu nói được một ít rồi.

PV: - Nói được nhiều không? Ở với họ có thấy khó khăn lắm không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Họ cũng là phụ nữ, một hơn 40 tuổi, một gần 30 tuổi. Cháu biết nói với họ những câu như: đi tắm đi, ăn cơm đi, đi ngủ đi… (cười). Bây giờ thì cháu biết cả một ít tiếng Trung Quốc nữa. Nhưng nói chung ở trong đấy chẳng biết nói chuyện với ai, thành ra thèm nói.

PV: - Tết vừa giờ ở trong trại, cháu đón tết thế nào?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu được ăn nhiều bánh chưng lắm. Mẹ cháu gửi cho cháu nhiều bánh chưng. Và trại cũng giết lợn, chia cho các buồng mỗi người một ít.

PV: - Dịp này cháu hình như gầy hơn đợt trước (phiên phúc thẩm – p.v). Mà có vẻ mặt cháu đợt này nhẵn nhụi hơn nhỉ?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Cháu gầy đi 5 cân từ tết đến giờ. Năm ngoái, cháu phải dùng nước ở một cái bể có tảng đá vôi, thế là mặt sần sùi hết lên. Bây giờ thì quen nước rồi. Nhưng mà thiếu nắng, thiếu ánh sáng nên da xấu lắm, xanh lè.

PV: - Lâu mới được về nhà. Cháu thấy có nhiều thay đổi không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu thấy cái gì cũng to ra. Đường to, nhà to. Chắc trong đó tại cháu phải ở với cái gì cũng bé. Nhiều đứa trẻ con hàng xóm năm cháu chưa bị bắt bé tý, bây giờ lớn đùng. Nhiều đứa cháu không nhận ra chú ạ.

PV: - Tối qua (10/3) khi về nhà, nhiều người đến chơi lắm hả Thúy?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng chú ạ. Họ hàng, làng xóm, nhiều lắm. Ai cũng muốn xem cháu thay đổi như thế nào. Ai cũng ôm cháu và động viên cháu cố gắng, không được buồn chán, mất nghị lực…

PV: - Còn mẹ. Tối qua cháu có tâm sự với mẹ không, hay mệt mỏi quá nên sẽ đi ngủ sớm?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Tối qua mất điện. Cả thị trấn mất chú ạ. Mói người đến chơi rồi về, đến khoảng hơn 10h tối thì mấy mẹ con cháu đi ngủ. Hai em cháu bây giờ lớn, ngoan và xinh, nhìn chúng nó yêu ơi là yêu. Tối qua cháu ngủ với mẹ. Lần đầu tiên hai mẹ con thức cả đêm nói chuyện…

Bác Triển kể chuyện về cái lần mẹ cháu đưa em cháu xuống Hà Nội tìm bác ấy bào chữa cho cháu, cháu thương mẹ cháu lắm. Bác ấy kể, mẹ và em cháu ngồi đợi bác ấy từ 3h sáng. Lúc ấy mẹ cháu không khỏe đâu, còn em cháu thì bé tý… Cháu thương mẹ lắm.

Đêm qua cháu bóp đầu cho mẹ cả đêm. Mẹ cháu bị đau đầu kể từ khi cháu bị bắt, mẹ lo nghĩ nhiều quá. Xong nói đủ thứ chuyện trên đời. Đến khi cháu quay sang thì mẹ đã ngủ mất rồi. Lúc ấy khoảng 4h sáng chú ạ.

PV: - Thức khuya thế mà hôm nay cháu không mệt à?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Chú có tin là cháu đã từng thức cả một tuần liền mà chẳng sao không? Hồi trong đó cháu không ngủ mấy, mà lúc nào mắt cũng thao láo, chẳng thấy buồn ngủ gì cả.

PV: - À, trong đấy thì cháu có biết giờ giấc, ngày tháng không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu phải cộng từng ngày, và đánh dấu. Nhưng chỉ biết là ngày thứ bao nhiêu thôi. Những tháng nào thiếu thì cháu hỏi cán bộ trại giam để còn biết tính tiếp. Cháu đếm được tổng thời gian cháu ở trong í là 18 tháng 06 ngày chú ạ.

PV: - Ngày xưa, cháu học giỏi lắm hả? Thế cháu có những giải thưởng nào lớn rồi?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng, cấp 1, 2, lớp 11 của cấp 3, thời kỳ ấy cháu không nhất thì cũng nhì chú ạ. Cháu đi thi học sinh giỏi lớp 10 và lớp 11, lúc ấy cháu cũng nhiều dự định lắm. Nhưng, sang cuối năm lớp 11 cháu bắt đầu chơi cùng cái Hằng…

PV: - Chú vẫn muốn nghe cháu nói về cảm giác khi cháu được tòa tuyên thả tự do?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Khi tòa tuyên án, sau đó chú Hùng (Thẩm phán Cao Xuân Hùng – chủ tọa phiên xét xử vụ án) đọc quyết định thả tại tòa cho cháu và Hằng, rồi chú ấy căn dặn, chúc mừng chúng cháu: về nhà rồi không được vi phạm pháp luật, vì vẫn bị án treo và có thời gian thử thách; phải rèn luyện và nỗ lực để trở thành công dân có ích… Tai cháu ù đi, không nghe được rõ những gì xung quanh, và hai đứa òa khóc tại tòa.  

Lúc các anh chị công an đưa chúng cháu từ trên phòng xử (tầng 2) xuống cầu thang để ra xe chở phạm, đến cầu thang, cháu nghe thấy một anh công an bảo: quên mất, thả tay nó ra… Cháu sẽ nhớ mãi cảm giác ấy, vì thực sự, lần đầu tiên sau nhiều tháng nay bước chân của cháu có chủ đích. Những lần trước ấy, (các phiên xử trước), nếu không có các anh ấy dìu chắc cháu quỵ xuống, không bước đi được thật.  

Về đến trại giam, cháu vẫn cứ đi vào trong trại như bình thường, vì lúc ấy cháu vẫn chưa ý thức được là cháu vừa được thả ra xong. Mẹ cháu, dì chá đến đón. Mấy giám thị trại giam giữ cháu bên ngoài, bảo: đứng ở đây, không được vào. (Mày) mà vào là chúng tao vi phạm quy chế, lại bị xử lý kỷ luật… Cháu thích lắm.  

PV: - Thế ai mang đồ ra cho cháu?

Nguyễn Thị Thanh Thúy:- Các chú ấy ạ. Có một cái giỏ nhựa đựng quần áo, mấy thứ linh tinh của con gái…  

PV: - Thế cháu không kịp chào những người ở cùng phòng, đúng không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng chú ạ, cháu không được vào nên không chào được.  

PV: - Vậy sáng hôm qua, trước khi được đưa đến tòa, cháu đã kịp chào họ chưa?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Dạ chưa, vì cháu không biết hôm nay cháu được thả. Cháu cứ nghĩ, như những lần trước cháu sẽ lại vào trong buồng giam.  

PV: - Cháu ở với ai, phòng giam của cháu có mấy người?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: -Phòng cháu có ba người. Cháu với hai người phụ nữ H’mông.  

PV: -  Cháu không được ở chung với Hằng à?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Không chú ạ. Họ tách hai đứa chúng cháu, vì họ bảo là nếu ở chung sẽ có thể hai đứa thông cung. Mà đấy cũng là quy tắc, nội quy gì đó, cháu thấy bảo thế… 

PV: - Thời gian đầu mới vào, chắc cháu buồn lắm nhỉ?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Mất hai tháng đầu cháu không ngủ được, cũng chẳng thiết ăn uống, và sợ hãi. Chẳng biết điều gì sẽ đợi mình ở phía trước. 

PV: - Lúc buồn cháu làm gì?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Phòng giam giữ cháu có hai cái cửa, trong đó một cái cửa sổ bé bên trên, một cái cửa sổ dài (như cửa ra vào) hẹp và có nhiều song sắt. Cháu đứng vịn tay vào song sắt, nhìn ra bên ngoài. Đằng trước có một cái cây rất to, xong có một con chim sáng nào cũng đến hót… 

PV: - Ừh, có thể lấy con chim ấy làm điểm mốc để đánh dấu thời gian, cháu nhỉ?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Buổi sáng thì có con chim ấy. Buổi chiều tối thì có tiếng cú, tiếng chim lợn, sợ lắm… Cháu không ngủ được là vì thế. Xong rồi cũng dần quen chú ạ.  

PV: - Cháu có hay trò chuyện cùng với hai người cùng buồng giam không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Họ là người Mông, bị bắt vì tội buôn bán trẻ em. Hai tháng đầu cháu không biết nói gì với họ, vì không biết tiếng H’mông. Bây giờ thì cháu nói được một ít rồi.  

PV: - Nói được nhiều không? Ở với họ có thấy khó khăn lắm không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Họ cũng là phụ nữ, một hơn 40 tuổi, một gần 30 tuổi. Cháu biết nói với họ những câu như: đi tắm đi, ăn cơm đi, đi ngủ đi… (cười). Bây giờ thì cháu biết cả một ít tiếng Trung Quốc nữa. Nhưng nói chung ở trong đấy chẳng biết nói chuyện với ai, thành ra thèm nói. 

PV: - Tết vừa giờ ở trong trại, cháu đón tết thế nào?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu được ăn nhiều bánh chưng lắm. Mẹ cháu gửi cho cháu nhiều bánh chưng. Và trại cũng giết lợn, chia cho các buồng mỗi người một ít. 

PV: - Dịp này cháu hình như gầy hơn đợt trước (phiên phúc thẩm – p.v). Mà có vẻ mặt cháu đợt này nhẵn nhụi hơn nhỉ?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Cháu gầy đi 5 cân từ tết đến giờ. Năm ngoái, cháu phải dùng nước ở một cái bể có tảng đá vôi, thế là mặt sần sùi hết lên. Bây giờ thì quen nước rồi. Nhưng mà thiếu nắng, thiếu ánh sáng nên da xấu lắm, xanh lè. 

PV: - Lâu mới được về nhà. Cháu thấy có nhiều thay đổi không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu thấy cái gì cũng to ra. Đường to, nhà to. Chắc trong đó tại cháu phải ở với cái gì cũng bé. Nhiều đứa trẻ con hàng xóm năm cháu chưa bị bắt bé tý, bây giờ lớn đùng. Nhiều đứa cháu không nhận ra chú ạ. 

PV: - Tối qua (10/3) khi về nhà, nhiều người đến chơi lắm hả Thúy?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng chú ạ. Họ hàng, làng xóm, nhiều lắm. Ai cũng muốn xem cháu thay đổi như thế nào. Ai cũng ôm cháu và động viên cháu cố gắng, không được buồn chán, mất nghị lực… 

PV: - Còn mẹ. Tối qua cháu có tâm sự với mẹ không, hay mệt mỏi quá nên sẽ đi ngủ sớm?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Tối qua mất điện. Cả thị trấn mất chú ạ. Mói người đến chơi rồi về, đến khoảng hơn 10h tối thì mấy mẹ con cháu đi ngủ. Hai em cháu bây giờ lớn, ngoan và xinh, nhìn chúng nó yêu ơi là yêu. Tối qua cháu ngủ với mẹ. Lần đầu tiên hai mẹ con thức cả đêm nói chuyện…  

Bác Triển kể chuyện về cái lần mẹ cháu đưa em cháu xuống Hà Nội tìm bác ấy bào chữa cho cháu, cháu thương mẹ cháu lắm. Bác ấy kể, mẹ và em cháu ngồi đợi bác ấy từ 3h sáng. Lúc ấy mẹ cháu không khỏe đâu, còn em cháu thì bé tý… Cháu thương mẹ lắm.  

Đêm qua cháu bóp đầu cho mẹ cả đêm. Mẹ cháu bị đau đầu kể từ khi cháu bị bắt, mẹ lo nghĩ nhiều quá. Xong nói đủ thứ chuyện trên đời. Đến khi cháu quay sang thì mẹ đã ngủ mất rồi. Lúc ấy khoảng 4h sáng chú ạ. 

PV: - Thức khuya thế mà hôm nay cháu không mệt à?

Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Chú có tin là cháu đã từng thức cả một tuần liền mà chẳng sao không? Hồi trong đó cháu không ngủ mấy, mà lúc nào mắt cũng thao láo, chẳng thấy buồn ngủ gì cả. 

PV: - À, trong đấy thì cháu có biết giờ giấc, ngày tháng không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu phải cộng từng ngày, và đánh dấu. Nhưng chỉ biết là ngày thứ bao nhiêu thôi. Những tháng nào thiếu thì cháu hỏi cán bộ trại giam để còn biết tính tiếp. Cháu đếm được tổng thời gian cháu ở trong  í là 18 tháng 06 ngày chú ạ. 

PV: - Ngày xưa, cháu học giỏi lắm hả? Thế cháu có những giải thưởng nào lớn rồi?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng, cấp 1, 2, lớp 11 của cấp 3, thời kỳ ấy cháu không nhất thì cũng nhì chú ạ. Cháu đi thi học sinh giỏi lớp 10 và lớp 11, lúc ấy cháu cũng nhiều dự định lắm. Nhưng, sang cuối năm lớp 11 cháu bắt đầu chơi cùng cái Hằng… 

PV: - Lúc cháu bị bắt, cháu có hốt hoảng không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Có chứ chú. Cháu không biết tại sao cháu lại bị các chú công an bắt. Lúc ấy cháu vừa đưa em gái cháu đi khai giảng lớp 1. Bây giờ em ấy đã học lên lớp 2 rồi. (Mắt Thúy ngân ngấn nước – p.v). Lúc ấy cháu cũng chuẩn bị nhập học Cao đẳng. Cháu đỗ hai trường cao đẳng mà. 

PV: - Thời gian tới, cháu có ý định gì?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Lúc ở trong trại giam, cháu đã nghĩ, nếu mà được thả, cháu sẽ làm lại từ đầu. Cháu xin mẹ mở cho cháu một cái cửa hàng be bé, cháu sẽ bán hàng. Cháu nghĩ, cháu chăm chỉ cháu sẽ tự nuôi được cháu. Rồi cháu nuôi gà, nuôi lợn phụ bố mẹ cháu. Chú nghĩ cháu có thể làm được không? 

PV: - Được, nhất định được cháu ạ. Nhưng, chú thấy cháu là một người rất thông minh, ngày trước cháu học giỏi như thế, cháu nên tiếp tục học tiếp. Nếu cháu bỏ giữa chừng thì thật uổng phí…
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Mẹ cũng bảo cháu nghỉ ngơi một thời gian cho lại sức, xong bắt tay vào học, ôn luyện lại để tiếp tục dự thi đại học. Năm nay thì chắc không kịp rồi, nhưng năm tới cháu sẽ thi chú ạ. 

PV: - Cháu thích thi vào trường gì?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Cháu thích thi làm nghề luật sư, như bác Triển, hoặc là cháu thi Nông nghiệp như mẹ cháu. Cháu cũng thích thi trường báo chí để đi làm báo như chú.

PV: - Chú hỏi thật, trong các phiên tòa khác, rất nhiều máy ảnh, kể cả chú, đều hướng về phía cháu để chụp. Cháu có cảm thấy khó chịu không?
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Lần đầu thì không thích như thế chú ạ, vì không hiểu mục đích của các chú là gì. Nhưng bây giờ, cháu hiểu rồi. Cháu cảm ơn các chú nhiều. Mẹ cháu kể về các chú cho cháu cả đêm qua, cháu biết ơn các chú, bác Triển, cháu biết ơn mọi người…

PV: - Bây giờ, cháu đã qua 18 tuổi rồi, cháu đã được thả tự do rồi, chỉ còn thử thách nữa, nhưng chú nghĩ chắc không có gì khó khăn, nếu như cháu cố gắng, bản lĩnh và nỗ lực. Cháu đừng nên sống khép kín, nên hòa nhập với mọi người, sống thật với chính tuổi của mình, chính con người của mình…
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Vâng. Một anh bạn của cháu trong kia (trại giam) bảo cháu, là về nhà rồi, đừng có ru rú ở trong nhà, phải chịu khó ra ngoài trời hít thở không khí, ánh nắng, không được ủ rũ mà cớm nắng đi. Anh ấy bảo, 19 tuổi, đừng làm cho mình cũ đi. Cháu nghe lời anh ấy, nghe lời chú, nghe lời mẹ…

PV: - Ừh, nên như thế. Chú thấy cháu là người thông minh, nhanh nhẹn và sáng dạ, cháu sẽ làm được tất cả…
Nguyễn Thị Thanh Thúy: - Nhưng cháu vẫn thua mẹ cháu đấy. Ngày xưa nhà bà ngoại nghèo lắm, không cho mẹ cháu học. Mẹ cháu vừa bế em trẹo sườn vừa đi học, mà mẹ học giỏi lắm, mẹ đan cũng đẹp, nhiều người nhờ mẹ cháu đan. Cháu không khéo tay như mẹ, học có thể không giỏi bằng mẹ, nhưng cháu hát hay hơn mẹ cháu đấy chú ạ… 

PV: - Câu chuyện tưởng như không có điểm dừng. Ngày hôm đó, tôi ở lại nhà Thúy ăn cùng gia đình cháu một bữa cơm – một bữa cơm đạm bạc, có món măng xào, canh măng, rau cải bắp luộc… Tất cả đều do một tay Thúy làm. Cháu vừa làm, vừa liến thoắng nói chuyện, hồn nhiên, vô tư như kiểu chưa từng có chuyện gì xảy ra… Nhưng, tôi hiểu, sẽ cần một nghị lực rất lớn để cô thiếu nữ vừa bước sang tuổi 18 này có thể đứng vững trên đôi chân của mình, làm chủ cuộc đời mình. Thúy khẳng định với tôi: “Chú yên tâm, cháu sẽ tiếp tục học. Cháu mới 19 tuổi, cháu không được phép để mình cũ đi, chú nhỉ…”. Tôi tin, và cầu mong Thúy sẽ tự làm mới được mình.

 

  •  Di Linh (thực hiện)

Lời tác giả bài viết (Di Linh là cựu sinh viên Báo chí K23, Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền):

Đây là bài viết cuối cùng của tôi về vụ Hiệu trưởng mua dâm, nhưng cũng là bài viết đầu tiên tôi trực tiếp gặp Nguyễn Thị Thanh Thúy, cô nữ sinh tai tiếng đã làm báo chí tốn không biết bao nhiêu giấy mực, anh em đồng nghiệp mất rất nhiều thời gian xuôi ngược từ Hà Giang - HN và ngược lại. Còn VietNamNet đã phải thanh toán cho tôi biết bao tiền công tác phí... Nhưng, có thể những điều đó không là gì, với một kết cục KHÔNG BÀN CÃI nữa.

Với tôi, Thúy vẫn là một cô bé mới lớn. Em gọi chú, xưng cháu, vì tôi và mẹ của cháu xưng hô chị em, nhưng cái cách xưng hô đó, cháu nói một cách chân thành. Và tôi hiểu.

Thúy là một cô bé thông minh, rất thông minh.

Không viết dài nữa, vì những điều tôi hỏi, những điều cháu trả lời, những điều tôi muốn nhắn Thúy cũng ở trong bài viết rồi. Chỉ mong, xã hội hãy độ lượng hơn với những người như cháu, vì 2 năm, đó là một khoảng rất ngắn trong quãng thời gian rất dài của một đời người...

 

 

Di Linh Theo Phụ nữ & Đời Sống và Blog Di Linh

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Những đứa trẻ mắc bệnh lạ ở Đà Bắc (Ḥa B́nh) (08/11/2011)
•  Cô ơi, cô có biết... (25/06/2011)
•  Ước mơ nhỏ bé của Uyên (22/06/2011)
•  Cô giáo như mẹ hiền (15/05/2011)
•  Sinh nhật của ông bà ngoại (15/05/2011)
•  Cho em một mái ấm (15/05/2011)
•  Những câu nói xấu xí (17/04/2011)
•  Quà cho má (30/03/2011)
•  Khi con không đ̣i yêu thương... (27/03/2011)
•  Bác Từ và em bé có HIV ở xóm em (15/03/2011)
Trẻ em khắp nơi!

    "Chúng ḿnh là các thành viên thuộc nhóm trẻ ṇng cốt của trường THCS Liên Châu, Yên Lạc, Vĩnh Phúc, tham gia vào các hoạt động truyền thông về Quyền trẻ em. Tháng 10 này, bọn ḿnh được tập huấn về kỹ năng viết báo cho CMVN.ORG. Hăy chờ những tác phẩm của 30 bạn thuộc nhóm của chúng ḿnh nhé!"
Trái tim ấm và một triệu đô la
Xă Thường Thắng tặng áo ấm cho trẻ em nghèo
Kỳ thị đẩy trẻ có HIV ra khỏi trường học
Kư ức về một cái tết buồn
Chữa "bệnh" chán học cho trẻ sau nghỉ Tết
Mẹ đă cho con tất cả…
Một lời hứa
C̣n đâu kí ức tuổi thơ
Những cách đơn giản giúp trẻ làm quen với chữ cái
Chàng trai tật nguyền v́ cứu bạn được Chủ tịch nước khen
Trăm mảnh đời… đi bụi
13 tuổi, một ḿnh đạp xe vào Nam t́m mẹ
Một học sinh mất cả gia đ́nh v́ HIV/ADS
Sư thầy làm "cha" 5 đứa trẻ
Đề pḥng bệnh gia tăng đầu năm ở trẻ