Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Chuyện cần lên tiếng
Bài học từ cánh đồng
Cập nhật 5/15/2011 7:55:12 AM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Với thành tích Giải nh́ học sinh giỏi tỉnh, tôi được tuyển thẳng vào trường chuyên của huyện. Đi học xa nhà tôi không bị bố mẹ quản thúc khắt khe như ngày trước nữa, có lẽ chính v́ thế mà tôi tự nới lỏng việc tự rèn luyện bản thân ḿnh.

 
 

Kết quả kỳ học đầu tiên ở trường mới không đạt như ý muốn, Tôi bị bố mẹ trách nhiều, cô giáo buồn và thất vọng bởi thời gian đầu tôi học khá nhất lớp. Sau thời gian cuốn theo đám bạn cùng lớp tham gia nhiều buổi vui chơi tôi sinh ra lười học ham chơi những thứ bảy, chủ nhật mà trước kia tôi dành cho việc học và đọc sách ở thư viện.Tôi vẫn tặc lưỡi mới chỉ có một kỳ, kỳ học sau tôi sẽ cố gắng hơn….

Và tôi chỉ thật sự thấy có lỗi với bố mẹ khi đưa bảng điểm cho bố xem. Tôi không nhận được sự giận dữ, hay những lời mắng mỏ của bố như tôi thầm nghĩ mà thay vào đó là một sự im lặng và nét nét trên khuôn mặt bố.

Bố thở dài rồi bảo:
- Ngày mai được nghỉ học con ra đồng giúp bố mẹ gặt lúa.
 
Vốn sinh ra ở nhà nông nhưng khác với các bạn cùng lứa tôi được bố mẹ cưng chiều nhất, tạo mọi điều điều kiện tốt nhất để tôi học hành nên chưa một lần phải đi làm đồng. Sáng hôm sau tôi cũng dậy sớm cùng bố mẹ, cũng nón, cũng liềm theo mẹ ra đồng.
Tôi háo hức lắm vì đây là lần đầu tiên tôi được đi gặt lúa. Tôi lượm mãi mới được vài gồi lúa, nắng mỗi chốc một gay gắt bỏng rát cả tay, mồ hôi lăn trên má tôi từng vệt. 11h tôi được bố mẹ cho về trước nấu cơm, bố mẹ tôi về sau. Tôi ngồi phịch xuống thềm nhà chẳng kịp bỏ nón ra nữa, mắt tôi hoa lên phải mất một lúc mới trở lại bình thường. Tôi vội vã đi cắm cơm, rồi nhanh tay nhặt rau lúc này tôi mới thấy thấm thía sự vất vả mà bố mẹ phải trải qua, phải đổ biết bao mồ hôi, công sức để có tiền cho tôi đi học.          
Sau bữa cơm bố cười và nhắc nhẹ: “Phải học mới thoát nghèo được con ạ”.
Tôi nhớ mãi ngày đầu tiên lao động, nhớ mãi lời dạy của bố và tự hứa với bản thân sẽ chăm chỉ học hành hơn nữa.
 
Ngọc Nghĩa CLBPVN

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
•  Thư gửi chú kiểm lâm (15/05/2011)
•  Cần tôn trọng khách nước ngoài (15/05/2011)
•  Xin trả lại em tuổi thơ (14/05/2011)
•  Luyện chữ bằng roi: có được không? (20/03/2011)
•  Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc (15/03/2011)
•  Trẻ tự tử v́ áp lực gây rối loạn tâm thần (09/03/2011)
•  Khi 9X yêu và quan hệ t́nh dục quá sớm (07/03/2011)
•  Nên khoe ǵ: thân xác và phẩm giá... (05/03/2011)
Ư kiến chúng em!

Nhóm học sinh tiểu học (Cầu Giấy- Hà Nội), ngày 25/12/2005:
"
Ở trường, chuyện chúng tôi bị cốc vào đầu, đánh vào lưng là chuyện rất b́nh thường. Bị đánh v́ dốt, cốc đầu lại dốt thêm. Mong rằng các thầy cô giáo và nhà trường qua trang Web này, biết việc đánh học sinh là sai, không làm thế nữa để nền giáo dục ngày càng tốt hơn, học sinh thông minh hơn và không cảm thấy bị xúc phạm!
"
Một em học sinh lớp 5 tại Hà Nội, ngày 24/12/2005:
"
Em thấy câu chuyện về việc trẻ em không được phát biểu ư kiến trong trường học trong trang Web này thật đúng như ở trường em. Có những lúc với những giờ giảng mẫu có người dự giờ, bạn nào nào hay trả lời sai không đươc phát biểu v́ cô sợ làm mất uy tín của trường. Thế là nếu chúng em nghĩ sai th́ cô cũng không biết. Giá mà các cô nghe được chúng em nói chuyện với nhau như thế nào nhỉ?
"

Bạn Nguyen Hoang Minh Kha (tuoiteen_thehe8x@yahoo.com):

"Theo cháu, chương tŕnh dạy học hiện nay của cấp 1 là quá nhiều và quá nặng. Các em học sinh phải đem quá nhiều sách vở khi đi học. Có lần đi trên đường, cháu thấy có em học sinh cấp 1, người th́ nhỏ mà phải mang 1 cái cặp rất to và nặng, nh́n thật tội nghiệp. Cháu mong sao Bộ GD-ĐT có thể giảm bớt chương tŕnh cấp 1..."

Bùng phát bạo lực học đường: Đừng thờ ơ với cái xấu!
Trẻ trầm uất do bị ngược đăi
Phải chăng có "nghề ăn xin"?
1/3 học sinh Việt Nam bị thấp c̣i
Ban soạn thảo lên tiếng về Bộ chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi
Lớp học... 10m2
Trị trẻ quá hiếu động bằng thuốc - con dao hai lưỡi
Khi trẻ con thiếu tṛ chơi xuân
Trẻ thơ trắng đêm mưu sinh
Bài cuối: Xử lư theo luật pháp
Bài 5: Về nhà
Bài 4: Ông bà chủ
bài 3: “C̣” và “sang tay”
Bài 2: “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt
Bài 1: 18 giờ mỗi ngày ở xưởng may