Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Trẻ em và truyền thông > Tác phẩm trẻ em
Ước mơ nhỏ bé của Uyên
Cập nhật 6/22/2011 1:16:46 PM
Trẻ em có quyền được đi học
Trẻ em có quyền được đi học
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Bất cứ một trẻ em nào trên thế giới đều có quyền được đi học, học tập, t́m hiểu thế giới xung quanh. Thế nhưng, không phải trẻ em nào đều có thể cắp sách tới trường. Chính v́ vậy, “ đi học”, không biết từ bao giờ đă trở thành một ước mơ rất nhỏ nhoi, rất giản dị của các em bé đang trong hoàn cảnh khó khăn, chưa một lần được bước đôi chân bé nhỏ qua ngưỡng cửa của ngôi trường mà các em hằng mơ ước…

Tôi có một cô em họ năm nay đã lên bảy tuổi. Em tên là Phương Uyên, một cái tên thật đáng yêu giống như chính con người của em vậy. Dù đã đến tuổi đi học, thế nhưng em vẫn không thể tới trường vì căn bệnh quái ác mà em đang mắc phải - bệnh huyết tán. Uyên mắc bệnh này từ năm em lên hai tuổi. Khi biết được tin này, bố mẹ em và gia đình thực sự rất bất ngờ và tuyệt vọng. “ Con bé sẽ không sống được lâu đâu”, “ Khổ thân, bé thế mà đã phải chịu khổ rồi”,… Đó là những lời bàn tán của mọi người xung quanh. Ai cũng cảm thấy xót thương cho gia đình em. Mặc dù phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng trong suốt năm năm qua, bằng mồ hôi nước mắt, bằng cả trái tim chan chứa hy vọng, bố mẹ em đã rất vất vả để cứu chữa cho em tới ngày hôm nay. Hằng tháng, em vẫn phải đi tiếp máu. Hiện nay, em đang được điều trị tại Bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương - Hà Nội.
 

Bác Loan - mẹ Uyên là một người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó, chăm sóc gia đình rất chu đáo. Hằng ngày bác ở nhà trông em Uyên, nấu cơm , nấu nước cho bà nội nay đã già yếu. Còn bác Trung, người cha yêu quý của bé Uyên thì làm cá rồi mang vào các siêu thị để lấy tiền sinh hoạt cho gia đình. Số tiền nhận được chẳng đáng là bao so với tiền viện phí, tiền truyền máu, tiếp nước của Uyên mà còn chưa kể các phí sinh hoạt khác cần phải chi trả cho cuộc sống thường ngày. Vì bác trai là là trụ cột chính trong gia đình, là nguồn kinh tế duy nhất nên áp lực trên vai bác quả thực rất lớn. Ước nguyện lớn nhất của hai bác đó là mong cho căn bệnh của em được chữa khỏi, em sẽ khỏe mạnh hơn để có thể hòa đồng cùng thế giới bên ngoài.

Vào mỗi khi thời tiết thay đổi hay cơ thể Uyên kiệt sức thì em là bị dày vò bởi những cơn đau nhức, máu cam lại đổ ra đẫm hết áo quần. Người em bé nhỏ, gầy gò, xanh xao, cái bụng càng ngày càng to thêm. Mọi người ai cũng thương em ai cũng động viên, an ủi để gia đình em có thêm niềm tin, hy vọng đối mặt với những thử thách phía trước.

Trong một lần xuống nhà thăm em, Uyên đã tâm sự với tôi, những điều mà dường như từ sâu thẳm trong trái tim non nớt của của em: “ Em muốn được đi học chị ạ!!! Chị có biết không? Nếu em được đi học thì em sẽ đọc được truyện cổ tích mà không cần mẹ kể , sẽ viết được thư gửi Đô- rê-mon nhỉ, chị?” Câu nói của em thật ngay thơ, đúng như tính cách và tâm hồn của em vậy. Riêng bản thân tôi, tôi cố gắng động viện em, thường xuyên xuống thăm em, tâm sự với em, mang lại cho em những niềm vui dù bé nhỏ nhưng tôi mong rằng nó sẽ khỏa lấp đi sự đau đớn đang hiện hữu trong con người em từng ngày, từng giờ; mong em sẽ cảm thấy cuộc sống của mình bình dị như bao bạn nhỏ cùng trang lứa.

Qua câu chuyện của em Uyên chúng ta có thể nhận ra rằng, “ đi học” là một mơ ước rất nhỏ bé nhưng đáng để mơ ước và tự hào về nó. Chắc chắn rằng trên hành tinh này có hàng triệu em nhỏ đang cùng chung số phận và chung ước mơ giống Uyên. Hãy chung tay bảo vệ những con người bé nhỏ ấy, giúp các em đạt được ước mơ của mình và tạo ra một môi trường sống lành mạnh, tốt đẹp hơn! Nếu các bạn thấy cảm động và quan tâm tới câu chuyện của em Uyên thì hãyliên lạc tới số điện thoại 01658388385 để có thể trò chuyện và động viên em nhé!
 

Đỗ Hà Phương- Trường THCS Chu Văn An. CLB PVN Hà Nội

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Hai PVN Hà Nội được tập huấn về quyền trẻ em ở Srilanca (20/04/2012)
•  Phóng viên nhỏ Vĩnh phúc đă hoàn thành 2 phim hoạt h́nh (30/08/2011)
•  Trại hè Bagico lần thứ 3 : Thành công và ư nghĩa. (21/07/2011)
•  CLB Phóng viên nhỏ NTN Hưng Yên: Cùng thử sức làm phim hoạt h́nh (20/07/2011)
•  Phóng Viên Nhỏ Hà Nội học làm phim Hoạt H́nh (17/07/2011)
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Một chương tŕnh mùa hè nhiều ư nghĩa (16/07/2011)
•  Cô ơi, cô có biết... (25/06/2011)
•  Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ Hà Nội đến thăm ṭa soạn báo TNTP Hà Nội (25/06/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
Thư gửi chú kiểm lâm
Sinh nhật của ông bà ngoại
Lớp học nhiều kỷ niệm
Một kiểu dạy con
Chúng em cần có một sân chơi
Bạn tôi lên báo
Khi sự kỳ vọng trở thành áp lực
Xin trả lại em tuổi thơ
Những câu nói xấu xí
Phóng viên nhỏ thăm ṭa soạn báo Hưng Yên
Tấm ḷng cao cả
Trường THCS Lê Lợi (Hưng Yên):Giao lưu văn nghệ "Tiếng hát v́ trẻ em thiệt tḥi"
Luyện chữ bằng roi: có được không?
Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc
Bác Từ và em bé có HIV ở xóm em