Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Trẻ em và truyền thông > Tác phẩm trẻ em
Cô ơi, cô có biết...
Cập nhật 6/25/2011 9:37:27 PM
CLB PVN - Sân chơi mùa hè thú vị và bổ ích
CLB PVN - Sân chơi mùa hè thú vị và bổ ích
Ảnh :Thu Hiền SC
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
TôI viết bài báo này về một người rất quan trọng với tôI, gần gũi với tôi. Đối với tôi Cô như một người mẹ thứ hai tuyệt vời, chăm chỉ và trung thực. Đó là cô giáo Đinh Thị Phương Anh- cô là chủ nhiệm lớp tôI từ đầu năm lớp 6. Cô đă yêu thương và chăm sóc các bạn ở lớp tôI, coi chúng tôI như 52 đứa con ruột thịt. Chính điều đó đă khiến tôi rất cảm động và viết nên bài báo này.

 
Trong 2 năm học và tiếp xúc cùng cô, tôI đã luôn coi cô như một người Mẹ thứ hai. Cô đã dìu dắt chúng tôi từ khi mới bớ ngỡ bước vào lớp 6. Cô đã dịu dàng và tặng cho chúng tôi món quà tinh thần quý giá nhất.
 
Cô đã tặng cho chúng tôI những bài học về môn Văn. Cô như một chiếc bút máy càn cù viết lên những trang vở trắng tinh những điều tuyệt vời của môn Văn và của cuộc sống. Cô đã trao cho chúng tôI tình yêu cuộc sống, những món quà quý già và cho chúng tôI một cáI nhìn rộng hơn về cuộc sống xung quanh.
 
Không chỉ dừng lại là một giáo viên giỏi, cô còn là một người mẹ tâm lý và yêu các con hết mực.
 
Có thể một số bạn lớp tôI nghĩ sai về cô nhưng tôI lại nhìn cô với một ánh mắt khác. Bởi vì tôI biết sau những cáI mắng của cô là một sự dịu dàng bí ẩn, một tình yêu của người mẹ bận rộn.
 
Còn nhớ hồi lớp tôI có một đôI thích nhau, khiến cho cả hai học càng ngày cành tệ. Cô tình cờ biết được qua một bức thư được truyền tay nhau. TôI đã nghĩ cô sẽ nổi giận. Và.. không. Cô chỉ bình tĩnh và nở một nụ cười.
 
Nụ cười của cô không phảI là vui sướng khi thấy con mình đã lớn, đã biết yêu, không phảI cách nghĩ ấy. Mà cô thấy buồn cười tình yêu con nít. Chưa biết gì đã đòi tranh nhau bạn gái . Gọi nhau là vợ chồng này nọ. Cô đã gọi phụ huynh đến giảI quyết. Hai bạn thích nhau bây giờ cũng không còn thích nhau nữa. Cả hai cũng học giỏi lên trông thấy. Nếu nghĩ một cách giản đơn theo kiểu bọn chúng tôI thì cô hoàn toàn đã làm hai bạn ấy buồn. Nhưng các bạn của tôI ơI, hãy nhìn vảtong đôI mắt cô khi nhìn thấy cáI bảng điểm của hai bạn kia. Đó là sự hạnh phúc khi nhìn thấy con mình học giỏi, ngoan hơn và biết nghe lời. 
 
TôI cũng muốn cám ơn cô rất nhiều. Bởi nhiều lúc Cô quan tâm đến tôI mà tôI chỉ muốn bật khóc nức nở, ôm chầm lấy cô và nói” Em cám ơn cô và em yêu cô nhiều lắm cô ơi”
 
Lần đầu tiên tôI xúc động thế là lần tôI và Hiếu tham dự cuộc thi Nét đẹp tuổi hoa ở trường. Cô đã ở trường với chúng tôI trong lé tổng duyệt đến tận 8, 9 h tối mới về. Cô đã ngồi dười, cười với tôi. Một nụ cười động viên và tràn ngâp hạnh phúc.
 
Lần thứ hai khiến tôI còn muốn khóc thật to, to hơn nữa. Đó là lần các bạn trong CLB Phóng Viên NHỏ trường tôI cùng Hội kết nối Trẻ em đI Bắc Giang. Lúc về đến Hà Nội, trời mưa tầm tã, chỉ một mình tôI là chưa được Bố đón về. Và cô đã đứng chờ cùng tôI trong căn phòng Bảo vệ. Cho đến khi chồng cô đến đón, cô vẫn muốn nhìn thấy tôI về rồi mới đi. Và lúc ấy Bố tôI đã đến, nhưng Bố không biết tôI đứng trong phòng Bảo vẹ mà nghĩ tôI đã đI dọc vả hè của con phố và trú tạm ở đâu đó. Lúc ấy, lần đầu tiên tôI thấy cô hốt hoảng thế, cô đã gọi chồng cô và nói chồng cô đuổi theo bố tôI và gọi bố về. Cô dịu dàng nhìn tôI và nở một nụ cười, vẫn là nụ cười ấy, nhưng sao toi không thấy vui lây cơ chứ. Bởi vì lúc ấy mũi tôI thấy hơI cay và chỉ chực khóc.
 
Cô giáo của tôi tốt như vậy đây. Mặc dù cô không được nêu tên trên báo, đài hay ti vi nhưng đối với tôI cô vẫn là ngươI cao cả vì cô đã trao cho 52 đứa con của 7B những kiến thức bổ ích, những cáI nhìn tươi đẹp hơn cho cuộc sống và tình yêu thương vô vàn không cất lên thành lời…
 
Lê Hoàng Minh Anh - Trường THCS Lê Ngọc Hân - Hà Nội CLB Phóng Viên Nhỏ Hà Nội

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Hai PVN Hà Nội được tập huấn về quyền trẻ em ở Srilanca (20/04/2012)
•  Phóng viên nhỏ Vĩnh phúc đă hoàn thành 2 phim hoạt h́nh (30/08/2011)
•  Trại hè Bagico lần thứ 3 : Thành công và ư nghĩa. (21/07/2011)
•  CLB Phóng viên nhỏ NTN Hưng Yên: Cùng thử sức làm phim hoạt h́nh (20/07/2011)
•  Phóng Viên Nhỏ Hà Nội học làm phim Hoạt H́nh (17/07/2011)
•  Em muốn có chỗ để vui chơi (16/07/2011)
•  Một chương tŕnh mùa hè nhiều ư nghĩa (16/07/2011)
•  Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ Hà Nội đến thăm ṭa soạn báo TNTP Hà Nội (25/06/2011)
•  Ước mơ nhỏ bé của Uyên (22/06/2011)
•  Bác lao công trường tôi (19/06/2011)
Thư gửi chú kiểm lâm
Sinh nhật của ông bà ngoại
Lớp học nhiều kỷ niệm
Một kiểu dạy con
Chúng em cần có một sân chơi
Bạn tôi lên báo
Khi sự kỳ vọng trở thành áp lực
Xin trả lại em tuổi thơ
Những câu nói xấu xí
Phóng viên nhỏ thăm ṭa soạn báo Hưng Yên
Tấm ḷng cao cả
Trường THCS Lê Lợi (Hưng Yên):Giao lưu văn nghệ "Tiếng hát v́ trẻ em thiệt tḥi"
Luyện chữ bằng roi: có được không?
Thiên vị con giáo viên - phỏng vấn người trong cuộc
Bác Từ và em bé có HIV ở xóm em